Phản kháng tuổi lên 3

Không có mô tả ảnh.
Những câu chuyện khi Bon 3 tuổi.
Bon nhà mình đã 3 tuổi 4 tháng rồi đấy. Cái tuổi đáng yêu vô cùng, lém lỉnh vô cùng, cũng bướng vô cùng. Giai đoạn Bon chuẩn bị tròn 3 tuổi cho đến mãi gần đây, thực sự là giai đoạn mình thấy stress nhất trong suốt 3 năm qua khi nuôi dạy Bon. Đến nỗi nhiều khi mình thấy không đủ tự tin với việc làm mẹ và nhiệt huyết để chia sẻ những câu chuyện của mình với mọi người. Đúng là những thay đổi trong tâm lí của một đứa trẻ khi lên 3 tuổi là cả một bài học lớn với mỗi ông bố bà mẹ thì phải.
Mình đã giác ngộ ra rất nhiều điều trong mấy tháng qua.
1. Những hành vi bướng bỉnh của con chỉ xuất hiện theo từng giai đoạn chứ không phải là kéo dài mãi mãi. Sự phản kháng không chịu làm theo việc nào đó dù trước đó đã là một thói quen con đã duy trì, chỉ chứng tỏ nhận thức của con đã thay đổi, con đã trưởng thành và cần ba mẹ thay đổi lại cách ứng xử với con mà thôi.
Những gì đứa trẻ phản kháng chỉ là cách để trẻ thử thách bố mẹ, thử thách tình yêu, thử thách sự kiên nhẫn, thử thách sự bao dung, thử thách sự tinh tế, sự kiên định nhất quán hay không. Con cái luôn học hỏi từ chính hành vi của ba mẹ hàng ngày. Nếu ba mẹ không giữ đúng quy tắc, không giữ lời hứa thì con cũng không chịu nghe theo.
2. Mùa xuân thì cây phải thay lá thôi
Một tựa đề chẳng liên quan lắm đến chuyện nuôi dạy con cái mọi người nhỉ. Dịp tháng 2 khi mới về VN, nhà mình được cô chú chủ nhà tặng cho một chậu hoa hồng tiểu muội. Mình chăm chỉ tưới nước mỗi ngày. Và sau những đợt mưa xuân, cây ra rất nhiều chồi non. Nhưng chẳng hiểu sao đến giữa tháng 4, tư nhiên lá cứ héo vàng rồi rụng xuống chỉ còn trơ trụi cành, tưởng chừng như cây sắp chết đi vậy. Rồi mình chợt nhận ra là mình chưa cắt tỉa bớt cành cũ cho những chồi non nảy mầm.
Thế là mình cắt hết những cành nhỏ, chỉ để lại những cành to để chung đâm chồi, cộng thêm một chút đất lấy ở công viên về. Thật kỳ diệu, khi sau đó mấy ngày những chồi non bắt đầu nhú, và 2 tuần sau là những chồi non đã mọc dài phủ kín những cành cũ già trơ trụi, đem đến cho cây hồng một sức sống mới, mơn mởn và tràn trề sắc xuân.
3. Cành có thể tỉa, nhưng thân chính thì đứng cắt đi
Khi ấy mình nhận ra Bon bước sang 3 tuổi. Uh 3 tuổi rồi đấy. Con cần cách ứng xử khác với 2 tuổi mẹ ạ.
Mình hiểu ra mình cần linh động hơn trong các tình huống vì giờ con biết cãi, biết nói ra chính kiến nên rất cần ba mẹ lắng nghe.
Vì thế có những việc mình vẫn duy trì thói quen ứng xử với con trong giai đoạn này như mình đã chia sẻ trong các bài note trước kia. Chỉ là tùy từng trường hợp có khi không hiệu quả thì dùng chiêu mặc kệ nó để bản thân bớt stress.
– Thừa nhận cảm xúc, mong muốn của con: “À, bây giờ con chưa muốn đi tắm đúng không”. Vậy con muốn làm gì.
– Trực quan hóa những quy định: À con muốn xem Shimajiro nữa à. Uh, thế mẹ cho con xem thêm 5p nhé. Khi chuông kêu thì con hứa sẽ tắt nhé, sau đó đi tắm. Nếu con không giữ lời hứa thì lần sau mẹ không đồng ý cho con xem đâu…Mình luôn đưa ra các điều kiện và trực quan hóa mọi quy định như bấm đồng hồ, mẹ tắm xong thì con tắm, con không ăn cơm thì sẽ không ăn bánh đâu…và rất giữ đúng quy tắc mình đã đề ra. Chính vì thế Bon cũng học được cách giữ lời hứa. Vì cu cậu biết nếu mẹ không nói đùa bao giờ.
4. Kiên nhẫn chờ con thay đổi và luôn khen ngợi khi con là được. Để rèn một thói quen nào cho trẻ cũng vậy, điều cần nhất là sự kiên nhẫn và chờ đợi đến khi còn làm được. Những gì liên quan đến thói quen hàng ngày thì là việc trẻ làm hàng ngày, nên không cần phải vội vã giục giã, chỉ cần kiên nhẫn follow là sẽ thành thói quen.
Hồi Bon mới về VN, đi đâu cũng bị hỏi đã chào ông chưa, chào bà chưa, chào cô chưa…Mình cũng bị nói phải dạy con chào hỏi chứ. Mình biết với 1 đứa trẻ gần 3 tuổi việc chào hỏi cũng cần phải từ từ. Mình luôn làm mẫu còn chào ông Dũng ạ, con chào cô ạ…để con tập nói theo. Chỉ sau 1 tháng rưỡi con đã chủ động chào cô Thủy con gặp ở sảnh mỗi ngày tuy còn lí nhí. Lúc ấy mẹ khích lệ “Ôi mẹ vui quá. Hôm nay con chào đc rồi. Mai mình sẽ nói to hơn nữa nhé”. Bây giờ thì chào ông bảo vệ, chào các cô rất to.
Rồi Bon rất hay hét khi có người lạ nhìn cu cậu. Chẳng là trông Bon hơi giống “giai Nhật” nên các bà cứ hỏi. Mỗi lần con hét mình đều bình tĩnh nói cho con hiểu “Ai cũng quý con nên mọi người mới khen con mà. Mình đừng hét nhé. con hét lên mọi người đều đau tai lắm, mà lại không vui nữa”. Thế rồi có lần Bon không hét nữa, mẹ khen ngợi cu cậu tự bảo “mẹ ơi con không hét nữa rồi đấy”.
Thói xấu nào cũng sẽ được sửa đổi nếu như trẻ hiểu được mẹ thấu hiểu điều trẻ làm, và chỉ cho trẻ không nên làm thế và vì sao, vì nó sẽ ảnh hưởng xấu đến mọi người xung quanh ra sao.
Ngay cả những thói quen như không lấy tay quẹt ngang miệng mà phải dùng khăn lau, ho phải che miệng, nói cảm ơn mẹ…tuy lúc quên lúc nhớ nhưng còn đều rất chủ động làm khi nhớ ra.
5. Học cách lắng nghe:
Điều này ai cũng biết nhưng làm được thì cực khó ha. Nếu như 2 tuổi ba mẹ có thể thuyết phục để con chịu nghe, có khi thay đổi môi trường, đánh trống lảng sang chuyện khác thì có thể ok. Nhưng 3 tuổi trình “lí luận” cao hơn, cũng là lúc con rất cần ba mẹ lắng nghe con nói lí do của mình. Mình vẫn nhớ như in lúc Bon tròn 3 tuổi, cu cậu rất hay nói “Mẹ không nghe con nói à. Mẹ phải nghe con chứ”, rất khác khi 2 tuổi. Khi nhận ra cần phải nghe con nói lí do, cũng như để cho con được nói lí do, mình thấy giảm stress đi rất nhiều vì đã cók hoảng thời gian cho “máu không xông lên não nữa”. Vì thế bí quyết rất quan trọng của mình lúc này chính là lắng nghe. Nuôi con chính là nghệ thuật có thể lắng nghe điều con muốn nói.
6. Dù cả thế giới có quay lưng với con thì vẫn luôn có mẹ ở bên. Bởi mọi đứa trẻ đều may mắn có một người mẹ.
Khi Bon tròn 3 tuổi cu cậu vẫn không chịu ngồi bồn vệ sinh để đi ị. Mình cũng bị áp lưc từ người thân rằng sao con 3 tuổi rồi mà không chịu luyện cho con ngồi đi ị, lại đứng ị ra quần. Mình chỉ im lặng, vì mình đã rèn cho Bon từ hồi 2 tuổi 7 tháng lúc bỏ bỉm. Nhưng Bon bị táo bón nên ban đầu con ngồi ị đau quá, từ đấy con sợ nhất quyết không chịu ngồi nữa. Mình hiểu nỗi sợ của Bon và kiên nhẫn chờ đợi và cùng con vượt qua nỗi sợ này. Có hôm mình bực mình liền quát con sao lớn rồi không chịu ngồi bồn. Con khóc lóc bảo nhưng con sợ đau, khiến mình thấy ân hận lắm.
Mình cố cải thiện thực đơn để con ăn nhiều rau hơn, dễ đi ị hơn. Sau đó con đi dễ dàng hơn rồi, mình rủ con hôm nay minh thử ngồi bồn vệ sinh đi. Ban đầu con nhất quyết từ chối. Sau 1-2 lần thì thử ngồi rồi ôm chặt mẹ. Hôm ấy con nhìn thấy mình đã ngồi bồn đi ị được mà không đau, mình vỗ tay khen ngợi và ôm con vào lòng “Mẹ tự hào về Bon lắm, mẹ vui lắm. Con làm được rồi này”. Từ sau hôm đó chuyện đi ị dễ như mọi đứa trẻ khác. Quá trình ấy mất 4 tháng. Có thể câu chuyện đi ị này thật phản cảm với ai đó đang đọc đến đây. Nhưng với mình và Bon, đó là những sự cố gắng cùng nhau tuy nhỏ nhưng thật ý nghĩa. Là cách mình bảo vệ Bon khỏi những chê bai của mọi người.
7. Nhờ sự hỗ trợ từ những người xung quanh:
Cơn nóng giận của chúng ta thường thì một nửa sẽ đến từ chính bản thân chúng ta. Những mệt mỏi với công việc, mối quan hệ làm ăn, nên khi về nhà khi đứa con không làm theo những gì mình muốn là mình sẵn sàng xả vô nó, nhiều khi chỉ là giận cá chém thớt chứ chưa chắc đứa trẻ đã có lỗi gì nếu như mình bình tĩnh thừa nhận cảm xúc của con.
Trong những giai đoạn mình bị stress với công việc, mình biết nếu ở bên Bon mình sẽ cáu gắt và không thể bình tĩnh được. Vì thế mình gửi Bon về quê chơi với ông bà khoảng 1 tuần, khi mình bình tĩnh lại, mình sẽ đón Bon lên. Hoặc có khi mình nhớ bà nội, bà ngoại lên ở vài ngày. Khi về VN mình cảm nhận rõ hơn sự vất vả của phụ nữ VN trong chuyện nuôi dạy con cái và chăm sóc gia đình.
Với những gia đình không có giúp việc hay ông bà ở bên cạnh thì việc người mẹ phải đi làm từ sáng sớm đến tối muộn mới về đón con sẽ vô cùng vất vả.
Nếu như ở Nhật phụ nữ chăm con nhỏ có thể đi làm muộn, về sớm và hưởng lương ít đi thì ở VN không có chế độ này. Vì thế mình nghĩ điều quan trọng nhất là người mẹ phải tìm thấy sự thoải mái trong chuyện nuôi dạy con, thì mới khiến việc nuôi dạy là một công việc hạnh phúc. Nhờ ông bà, giúp việc full time hay theo giờ khi mình khó khăn cũng là một cách. Thường thì sau 1 tuần gửi Bon về quê, cu cậu khỏe hơn, chạy nhảy nhiều hơn và cũng yêu mẹ nhiều hơn, chịu thấu hiểu mẹ hơn, và mẹ cũng thấu hiểu con hơn.
Nhưng mình nghĩ ko nên dựa dẫm quá nhiều, việc áp đặt cách giáo dục con ra sao, chơi với con vẫn là việc mà ba mẹ phải làm, còn ông bà hay giúp việc chỉ là sự hỗ trợ mình lúc khó khăn mà thôi.
8. Hãy dành những khoảng thời gian chất lượng cho con ở bên ngoài:
Khi về VN hai mẹ con mình ít hẳn các cơ hội đi dạo bộ từ trường về nhà như hồi bên Nhật. Vì thế khi có thời gian mình dẫn Bon đi bộ theo mẹ trên từng cây số với chiếc xe đạp thăng bằng. Hai mẹ con đi bộ từ nhà đến trường vào ngày mẹ được nghỉ. Cuối tuần hay ngày về sớm là đi mấy vòng công viên Cầu Giấy. Dịp mình nghỉ nhiều ngày hơn thay vì làm tối ngày như trước, mình dẫn Bon đi chơi nhiều hơn đã thay đổi con rất nhiều.
Mình tin rằng nếu một ngày nào đó trong tuần, mẹ tự nhiên về sớm đón con và cho con ra công viên chơi thì đó sẽ là một món quà tặng tuyệt vời mà mọi đứa trẻ đều mong muốn đấy. Nếu mẹ nào không có thời gian thì có thể hãy dành 1 tháng 1 lần thôi cũng đã rất tuyệt rồi.
9. Mắng phải có lí do chính đáng:
Ba mẹ sẽ luôn biết được câu trả lời rằng mọi đứa con đều yêu bố mẹ của chúng. Nhưng mọi đứa trẻ chưa chắc đã hiểu được rằng liệu ba mẹ có yêu chúng hay không. Những trải nghiệm với cuộc đời của chúng quá ít so với chúng ta mà. Mình nhớ có lần mình mắng Bon chuyện con không chịu đánh răng. Lúc đi ngủ Bon ôm mẹ rồi hỏi “Mẹ có yêu con không?”, Vì sao mẹ lại mắng con. Mẹ mắng con con buồn lắm. Con buồn ở đây này”. Nói rồi cu cậu chỉ vô ngực.
Mình thường xuyên ôm và nói yêu Bon như bao bà mẹ khác, Bon cảm nhận rất rõ việc mẹ yêu cậu như nào. Nhưng việc mẹ mắng, mẹ không chiều theo ý muốn đôi khi có thể khiến trẻ sẽ sợ hãi cho rằng ba mẹ không yêu chúng. Vì thế mình luôn nói cho con hiểu lí do vì sao mẹ đã nổi giận, vì sao mẹ lại mắng con đẻ con hiểu lí do. Mình cũng không bao giờ dùng các câu như “nếu con không làm ABC thì mẹ không yêu nữa”. Nhất là thường xuyên xin lỗi khi mình làm gì đó sai, nên Bon rất “chính nghĩa” kiểu “mẹ đã làm sai rồi, mẹ đã xin lỗi con chưa”, vâng “con tha thứ cho mẹ rồi”…
10. Dùng ngôn ngữ tích cực:
-Ôi hôm nay con đánh răng có khác, hàm răng trắng bóng, sáng loáng luôn này. Bon dạy mẹ đánh răng như nào với.-Mẹ phải đánh như này này….
-Bon ơi hôm nay Bon gội đầu và kì cọ cho mẹ nhé (lúc rủ đi tắm)
-Ôi hôm nay con tự lấy quần áo mặc này. Con làm như nào con chỉ cho mẹ với
-Ôi hôm nay con để giày đúng chỗ thế.
-Bon ơi thùng nào đựng ô tô to, thùng nào đựng Tomica nhỉ…
-Bon ơi nếu con không dọn đồ chơi thì đồ chơi buồn lắm, nó bảo Bon ơi trả tớ về nhà đi, tớ buồn ngủ lắm rồi
-Bon ơi trước khi con lấy đồ chơi khác con hai mẹ con mình cùng dọn đống đồ chơi này vào đi. Vì sao phải dọn hả mẹ?- Nếu không dọn mình sẽ bị lẫn lộn đồ chơi, mà các bạn ô tô không thích bị như vậy đâu. Trả các bạn ấy về bãi đỗ xe thôi. Thế là cu cậu ngồi tỉ mỉ xếp ô tô lại bãi đỗ xe.
Mình thường không đưa ra lời đe dọa là không cho con chơi nữa, mà sẽ đưa ra các kết quả về cảm xúc của đồ chơi để trẻ cũng học được các bài học về trách nhiệm với việc làm đó.
11. Mỗi đứa trẻ là một thế giới khác nhau và chỉ có người mẹ ấy mới đủ tình yêu và sự thấu hiểu để nắm bắt thế giới ấy. Đó là lí do vì sao mình viết những điều này để chia sẻ với mọi người về thế giới của mình và Bon, như là một sự đồng cảm với những ai đang làm mẹ.
Mình thường xuyên đọc lại những gì mình viết để thực hành lại những điều này, và để nhắc nhở hãy lắng nghe con nhiều hơn.

VỀ TÁC GIẢ AKI NGUYỄN

Aki Nguyễn tên thật là Nguyễn Thị Thu (sinh năm 1986). Tốt nghiệp tiến sĩ khoa Môi trường, tại đại học Tsukuba, Nhật Bản.

bài viết dành cho bạn

CẢM NHẬN TỪ ĐỘC GIẢ

Maiphuong Tran
Maiphuong Tran
Read More
Follow đọc bài của chị mấy năm rồi thấy có những điều giản dị mà thấm vô cùng. Hành trình đồng hành cùng con của cha mẹ luôn là hành trình không có điểm kết, thời gian bên con có thể không nhiều trong ngày nhưng nhất định phải chất lượng từng phút, đó có thể là cùng con dọn dẹp, gấp đồ, cùng đọc sách, nói về một ngày ở trường của con...Em cảm ơn những câu chuyện thường nhật của chị và Bon đã là ví dụ thực tế cho những chia sẻ của chị.
Trịnh Minh Tuấn
Trịnh Minh Tuấn
Read More
Mình nhận được sách tặng của tác giả từ buổi chiều, tối hôm đó đọc hết 1/2 và nghĩ bụng không thể không review tựa sách này. Tối hôm sau dự định đọc hết để viết giới thiệu thì thấy vợ đang say sưa đọc bên bàn học cùng con gái. Sang hôm sau, thấy phòng ngủ, phòng khách và phòng bếp... thay đổi. Như một phép màu.
Ngô Hương Thảo
Ngô Hương Thảo
Read More
Đã có lúc mình nghĩ rằng, thôi, giới thiệu sách nuôi dạy con như thế là nhiều rồi, thêm nữa có khi các bố mẹ bị rối loạn, tẩu hỏa nhập ma, rồi chẳng biết đường nào mà dạy con. Nhưng sau những vụ ồn ào xảy ra xung quanh con trẻ, mình mới thấy, việc nuôi dạy con của đa số các phụ huynh bây giờ, trong đó có cả mình, còn nhiều vấn đề quá. Và việc đọc sách nuôi dạy con là việc nên làm, nên duy trì thường xuyên, cho đến khi con cái trưởng thành.
Nha Sach Vuong Gia
Nha Sach Vuong Gia
Read More
Buông tay con quả thực rất khó khăn, nhưng là cách tốt nhất để trẻ tìm thấy con đường riêng cho bản thân, và cha mẹ có thể sống cuộc đời mình. Như cá rô phi ngậm con trong miệng để bảo bọc rồi nhả con ra ngay khi con đủ sức sinh tồn, những người làm cha mẹ cần học cách buông tay con để con tự do khám phá và không lớn. Hãy tin rằng con cái mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, như chú linh dương non trong câu chuyện. Mỗi lần trẻ vấp ngã và tự đứng dậy, chính là một lần trẻ học cách thích nghi với cuộc đời."" trích KỶ LUẬT MỀM CỦA TRÁI TIM
Đào Yến
Đào Yến
Read More
Điều đầu tiên mà em tâm đắc trong "Kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học" là việc chị Thu đã chuẩn bị tinh thần cho phụ huynh trước khi hướng đến các con bằng việc khuyên bố mẹ hãy "Bình tĩnh, bình tâm, bình an". Điều thứ hai khiến em rất hào hứng khi đọc sách, đó là chị Thu luôn lồng ghép các quy tắc ứng xử, quy tắc học tập một cách ngắn gọn vào các bảng biểu xinh xắn để người đọc có thể biến chúng thành "slogan chỉ đường" cho bản thân và con cái.
Phương
Phương
Read More
Em yêu lối viết dung dị, gần gũi, không diệu vợi khó hiểu của chị. Thấm vào tư tưởng rất tự nhiên luôn chị ạ, em tin mong muốn của chị rằng mỗi gia đình trên tủ sách có từng cuốn chị đã viết ra, ắt sẽ tìm được cách hóa giải khó khăn trên hành trình đồng hành cùng con.
Phương Anh
Phương Anh
Read More
Mỗi cuốn sách của chị Thu lại có sự chiêm nghiệm những bài học của chính chị, đi gần hơn đến nhu cầu sâu bên trong trẻ, kết nối với trẻ hơn, nên càng đọc những cuốn của chị, mình càng thấy “ngòi bút” của chị không chỉ gần gũi mà “sắc hơn”. ...
Hiển Trần
Hiển Trần
Read More
May mắn là 1 trong số 100 độc giả đầu tiên cầm trên tay quyển cẩm nang KỸ NĂNG TỰ HỌC CHO TRẺ TIỂU HỌC của tác giả Aki Nguyễn. Cuốn sách này vô cùng cuốn hút, ý nghĩa. Ba mẹ thực sự nên có 1 cuốn trên tủ sách gối đầu giường nhà mình. Hành trình nuôi dạy con không có chỗ cho sự nhàn hạ. Những gì cha mẹ nỗ lực trong việc nuôi dạy con hôm nay, chính là những dấu chân in lại trên con đường bùn. Nỗ lực càng nhiều, thành quả ta nhận lại càng lớn.
Hoàng Hạnh
Hoàng Hạnh
Read More
Một cuốn sách không chỉ hướng dẫn kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học mà còn hướng dẫn cách ứng xử của ba mẹ khi con bắt đầu vào giai đoạn tiểu học. Cuốn sách này khá hay, mình theo dõi tác giả chia sẻ từ lúc viết bài cho đến đợi cô ấy xuất bản, mình đặt mua liền để có được chữ ký của tác giả, khi cầm được nó đọc nội dung đúng cuốn mình cần.
Dương Phương Anh
Dương Phương Anh
Read More
Khép lại cuốn sách hay luôn làm mình tiếc nuối như tạm chia tay một người bạn! Kỉ luật mềm trong gia đình của chị Nguyen Thi Thu với những quy tắc, cách ứng xử trong từng tình huống cụ thể rất gần gũi với mình. Mình như thấy bản thân trong từng tình huống ấy. Có rất nhiều điều mình tâm đắc nhưng có lẽ những câu “Hãy yêu thương con vô điều kiện và sống thật tốt cuộc đời của chính mình “ và câu “Tài năng là thứ đem đến cho con thành công, nhưng đạo đức mới là thứ đem đến cho con hạnh phúc, khiến mình ấn tượng nhất.
Độc giả
Độc giả
Read More
Nhắc đến Nguyễn Thị Thu là nhắc đến những kỷ luật, những quy tắc cụ thể cho từng hoàn cảnh, từng tình huống rõ ràng và xuyên suốt. Một điều mình yêu thích các tác phẩm của chị nữa là ngoài cung cấp kiến thức, chị lồng ghép những ví dụ rất cụ thể mà cậu bé Bon_con trai của chị đã trải qua và cách xử lý từng tình huống của chị, từ đó mình hiểu sâu hơn về kiến thức mà chị đã đưa ra. Điển hình là cách chị làm gương cho con, cách chị nói chuyện và tôn trọng con từ đó cu cậu ứng xử rất tốt với Ba, Mẹ và bạn bè.
Độc giả
Độc giả
Read More
Cảm nhận của em về cuốn "Kỷ luật mềm trong gia đình" là nó như 1 cuốn cẩm nang chứa tất tần tật những điều cần lưu ý trong quá trình nuôi dạy con khi con còn nhỏ. Những điều chị chia sẻ xuyên suốt cuốn sách và đặc biệt là phần đầu như đang hướng dẫn các bố mẹ thực hành chánh niệm, thiền trong tỉnh thức vậy. Việc chú tâm vào các hoạt động cùng con, việc hướng dẫn bố mẹ lấy lại được bình an, nhắc nhở bố mẹ sống thật tốt cuộc đời của mình. Đây chính là để tạo dựng khởi đầu an lạc, hạnh phúc cho cuộc đời con. Cảm giác thật yên bình khi đọc lướt qua những trang sách. Từng đoạn bố trí mạch lạc, khoa học khiến em cứ đọc hết trang này rồi qua trang khác như trong 1 nhịp thở vậy á chị (kiểu k muốn ngừng)
Độc giả
Độc giả
Read More
Tớ đọc rất nhiều sách nuôi dạy con của các tác giả đến từ nhiều nền văn hoá khác nhau trong 7 năm qua từ khi sinh bé thứ nhất. Sách của cậu viết bởi người Việt cho người Việt nên rất gần gũi, có sự hiểu biết sâu sắc về văn hoá xã hội VN để từ đó đưa ra các giải pháp gợi ý.
Độc giả
Độc giả
Read More
Là một trong những cuốn sách hay nhất về nuôi dạy con mà mình có, và cũng là cuốn mình đọc hết từ đầu đến cuối. Không lý thuyết, giáo điều hay chung chung như những cuốn sách khác ,"kỷ luật mềm trong gia đình" thật sự là một cuốn sách dạy thực hành, chính xác là cầm tay chỉ việc, làm như thế nào với hành động và cảm xúc của trẻ,làm thế nào rèn nề nếp cho trẻ, từng hoàn cảnh được tác giả miêu tả chi tiết, giải thích rất cụ thể và tỉ mỉ, nó rất chân thực và gần gũi,đến ngay cả con ăn vạ phải như nào, nói ra sao, đều được lưu tâm trong cuốn sách này.
Vũ Lâm
Vũ Lâm
Read More
7 điều tâm đắc từ “Kỉ luật mềm của trái tim”trái 1. Gia đình là nơi dạy trẻ về cảm xúc, còn trường học là nơi dạy trẻ kiến thức. 2. Cảm xúc đi trước, kiến thức theo sau nên gia đình luôn đóng vai trò quan trọng nhất đối với trẻ đặc biệt là những năm tháng đầu đời. 3. Thật khó để bố mẹ dạy con những phẩm chất mà bố mẹ không có, nếu không là gương cho thì con cái cũng sẽ không học theo được. Sẽ rất khó dạy con biết làm việc nhà hay tính ngăn nắp gọn gàng khi con không được chính mắt thấy bố mẹ cũng gọn gàng và ngôi nhà mình ở luôn ngăn nắp. ...
Độc giả
Read More
...Ngẫm nghĩ, và rồi mình từ bỏ ý định, quyết tâm tự thay đổi bản thân để học cách làm người Mẹ Hạnh Phúc (Người mẹ hạnh phúc chứ không phải là một người mẹ Hoàn Hảo). Hôm nay đọc tới những trang sách này, mình lại thấy lại những tư tưởng ấy. Mình mỉm cười, cảm thấy từng dòng chữ chạm vào trái tim mình. Từng dòng chữ, từng ý, từng tư tưởng, lạ mà thân quen...làm mình càng thêm tự tin, làm mình càng thêm cố gắng, tự nhắc nhở bản thân những điều nhiều khi quên mất chưa làm được: ...
Tran Thi Minh Trang
Tran Thi Minh Trang
Read More
“Chúng ta không bao giờ thay đổi được quá khứ, nhưng có thể thay đổi tương lai, bắt đầu từ hôm nay khi bạn đọc quyển sách cuốn sách này. Hãy mở ra đọc lại nó bất cứ khi nào bạn đang gặp khó khăn, bạn nhé”…. Những lời em viết trên từng trang sách, mình cảm nhận thật rõ từng gửi gắm, tâm huyết của một người Mẹ, một người làm giáo dục chân chính…để các con được lớn trọn vẹn và những người làm cha mẹ một cách bình tĩnh, bình tâm và bình an!
Previous
Next

SỰ KIỆN AKI NGUYỄN

NHỮNG ĐẦU SÁCH DÀNH CHO BẠN