Những điều tuyệt vời cha mẹ có thể làm cho trẻ ở giai đoạn 0 đến tròn 3 tuổi, thay vì ép trẻ học

Trích từ cuốn tạp chí 育脳Baby-mo

1. Đây là bài viết mình đã muốn viết từ khá lâu mà giờ mới thực hiện được. Những lời khuyên dưới đây chính là lời đúc kết của các nhà giáo dục nổi tiếng của Nhật nhằm khuyến khích các bậc cha mẹ hãy cố gắng làm cho con trong giai đoạn con từ 0-3 tuổi. Tuy nhiên giáo dục con trẻ không bao giờ có từ “quá muộn” nên dù con bạn đã qua 3 tuổi thì những gì có thể tham khảo bạn vẫn có thể áp dụng cho con mình.

2. Có rất nhiều mẹ, đặc biệt với những ai lần đầu làm mẹ (như mình), sẽ có rất nhiều mối lo lắng về tương lai của con. Một trong những điều ấy chính là sự phân vân lo lắng liệu có nên cho con học ngoại ngữ sớm hay học chữ sớm hay không. Càng ở thành phố lớn thì áp lực cạnh tranh càng lớn dẫn đến việc cha mẹ muốn cho bé học ngay từ khi còn nhỏ. Vô hình từ khi còn nhỏ xíu trẻ đã phải chịu rất nhiều áp lực mà hầu hết lại là do chính từ những mối lo lắng của cha mẹ mà ra, chứ không phải xuất phát từ nhu cầu của chính bản thân trẻ.

Có thể câu trả lời dưới đây sẽ phần nào giúp cha mẹ giải tỏa mối tơ vò cho chính mình. Bởi vì bản thân mình cũng đã được giải tỏa sau khi đã đọc được những chia sẻ này, từ thực tế những người mình quen biết và từ chính những luận chứng khoa học về vấn đề này.

3. Những kiến thức mình cóp nhặt và chia sẻ cho tất cả mọi người với mong muốn những ai đọc nó sẽ biết dùng tình yêu sáng suốt và lí trí của mình để chọn lọc rồi tìm ra con đường đi đúng đắn nhất cho con mình. Mỗi chúng ta sẽ là người thầy tốt nhất tìm ra cho mình một cách nuôi dạy con tốt nhất ứng với tính cách của chính con mình.

1. Thầy TAKAHAMA Masanobu (sáng lập ra HANAMARU là pp học tập dành cho trẻ nhỏ): Hãy nuôi dưỡng “năng lực quan sát” và trải nghiệm trong thiên nhiên ở giai đoạn 0 đến tròn 3 tuổi

Giai đoạn từ 0 đến 3 tuổi là giai đoạn nền móng cho cuộc đời của mỗi con người , là giai đoạn mà trí não của trẻ có khả năng hấp thu nhiều nhất (đến 3 tuổi bộ não đã nặng bằng 90% trọng lượng của não người lớn). Năng lực cơ bản giúp trẻ học tập sau này đều hình thành từ chính những trải nghiệm mà trẻ đươc trải qua trong thời kỳ ấu thơ này. Đồng thời có rất nhiều năng lực của trẻ chỉ có thể nuôi dưỡng và phát huy ở giai đoạn này mà thôi. Một trong những năng lực mà trẻ vô cùng nhạy bén đó chính là “năng lực quan sát”. Việc trẻ có cách nhìn đối với những sự vật khi quan sát ở công viên, vườn hoa, vườn thú, đường phố khác cách nhìn của người lớn chính là một năng lực quan trọng cần được nuôi dưỡng ở thời kỳ này. Chính năng lực ấy sẽ nở hoa dưới một hình dáng khác. Thay vì ép trẻ học những gì trẻ không thích hãy cố gắng nuôi dưỡng những gì trẻ có hứng thú, cho trẻ được thỏa sức đắm mình trong tự nhiên để trải nghiệm, mới chính là những nền móng cơ bản giúp cho quá trình học tập của trẻ sau này.

Món ăn tinh thần ở thời kỳ ấu thơ này để giúp trẻ lớn lên sau này chính là:

  • Để trẻ được hòa mình trong thiên nhiên, quan sát mọi sự vật bằng đôi mắt của mình

  • Hãy để trẻ được trải nghiệm hạnh phúc khi tự bản thân mình suy nghĩ và làm đến cùng những gì trẻ muốn

  • Nuôi dưỡng năng lực cảm thụ cho trẻ bằng cách nói với trẻ những tính từ chỉ cảm xúc như bày tỏ sự ngạc nhiên, hay cảm thán trước một cảnh đẹp…

  • Hãy để trẻ được trải nghiệm những bí ẩn của thiên nhiên và sự vật để kích thích trí tò mò của trẻ như vì sao chạm tay vào áo len thì bị giật, thổi hơi vào kính thì kính mờ…Bởi vì thời kì ấu thơ còn là thời kì nuôi dưỡng cảm giác hay cảm thụ khoa học. Có rất nhiều trải nghiệm bé được làm quen từ hồi nhỏ sẽ được gặp lai khi bé bước vào tiểu học, trung học…và khi ấy bé sẽ ồ lên thích thú “Thì ra là như vậy! Cái hiện tượng hồi đó chính là cái này à”.

  • Hãy ôm ấp, skinship thật nhiều để trẻ học được cách tiếp xúc với mọi người mà không sợ hãi. Ôm ấp với mẹ cũng chính là một trải nghiệm tuyệt vời nuôi dưỡng tính nhân văn cho con.

Phải chăng đó cũng là một lí do mà mẫu giáo hay nhà trẻ Nhật đều cho các em đi dạo công viên vào mỗi sáng chính là để các em được thưởng thức không khí và ánh nắng ban mai, được tự mình khám phá thiên nhiên.

Mình vẫn thường tự hỏi tại sao trẻ con bây giờ viết văn miêu tả lại kém thực tế đến thế. Phải chăng bởi vì ở giai đoạn ấu thơ trước khi đi học các em ít được cha mẹ cho những trải nghiệm quan sát thực tế, được tiếp xúc với thiên nhiên chăng. Cũng giống như nhà văn muốn viết được thì phải đi nhiều, vốn sống và vốn trải nghiệm thực tế phải phong phú, thì con trẻ cũng thế. Khi mà vốn trực quan từ thực tế không có thì những bài văn miêu tả con gà, cây chuối…các em viết ra mới khiến người lớn phì cười đến vậy. Nền giáo dục quá máy móc khi bắt học trò thành phố phải miêu tả con gà, con lợn, cây chuối khi mà nhiều bé chưa từng được biết nếu không được cha mẹ cho về quê hay cho quan sát thực tế. Vậy thì có thể thay bằng miêu ta những cái đó sao không cho trẻ em thành phố miêu tả cái ô tô, miêu tả khu phố, trẻ em nông thôn miêu tả con gà, con lợn…mà tốt hơn nữa thì hãy để những đề tài mở để các em thỏa sức sáng tạo như miêu tả cây hoa em thích, kỉ niệm một lần đi chơi, du lịch…

2. Bác sĩ SAWAGUCHI Toshiyuki (Giám đốc trung tâm nghiên cứu não của con người): Bạn có biết tất cả những gì trẻ nói, trẻ cười đều bắt đầu từ việc bắt chước mẹ không?

  • Nuôi con bằng sữa mẹ: trong 6 tháng đầu sẽ làm giảm nguy cơ bị chứng tự kỷ. Không cần nói nhiều nữa chắc hầu như mọi người đều biết những ưu việt của sữa mẹ rồi.

  • Hãy bắt chước mẹ con Kanguru, bế trẻ ở đằng trước. Có rất nhiều lợi ích từ việc này như giúp trẻ và mẹ trò chuyện dễ hơn, dễ nhìn vào mắt nhau hơn, bé cảm nhận được tình cảm của mẹ nhiều hơn…

  • Hãy để trẻ bắt chước những việc mẹ làm, những lời mẹ nói: hãy dùng từ lặp lại nhiều lần khi nói chuyện với trẻ, hãy nói những từ hay câu ngắn để trẻ dễ bắt chước.

  • Hãy cho trẻ chơi cùng bạn bè khi được tầm 2 tuổi để giúp trẻ nuôi dưỡng tính xã hội, học cách điều khiển cảm xúc của bản thân và cách sinh hoạt trong tập thể.

  • Hãy tạo thói quen sinh hoạt có quy tắc cho trẻ khi trẻ khoảng 1 tuổi rưỡi trở đi như ngủ sớm, dậy sớm, ăn đúng giấc.

3. Bác sĩ AKEHASHI Daiji (bác sĩ thần kinh và tâm lí trẻ, tác giả bộ sách Nuôi dạy con kiểu Nhật Bản được rất nhiều cha mẹ Nhật tìm đọc): Hãy bắt đầu bằng việc nhìn con bạn và thừa nhận những ưu điểm của con. 0-3 tuổi là giai đoạn nuôi dưỡng cảm xúc khẳng định bản thân, khẳng định cái tôi.

  • Khẳng định cái tôi cá nhân (cảm nhận bản thân mình có một giá trị nhất định, riêng biệt) chính là cảm xúc cơ bản làm nền móng cho mọi hành vi và cảm xúc của con người, và nó rất cần được nuôi dưỡng trong giai đoạn 0-3 tuổi.

  • Uốn nắn hay dạy trẻ về quy tắc ứng xử hay phép tắc nơi công cộng, nếp sinh hoạt… phải thực sự từ 3-6 tuổi, vì khi này trẻ mới đủ nhận thức để hiểu vì sao mình phải làm như vậy. Nên nếu như bé dưới 3 tuổi mà gặp người lớn không chào, hay nói bậy thì cha mẹ cũng đừng vội lo lắng, hãy tiếp nhận hành vi ấy của trẻ như là một sự trưởng thành. Thay vì nói sao con hư thế hãy đổi cách tiếp cận “Ôi, từ này mẹ không dạy mà con cũng biết á”. Sau đó nhắc nhở con “Nhưng mà từ này mình không nên nói con ạ”. Việc chào hỏi hãy để trẻ nhìn cha mẹ rồi học tập cũng không muộn. Trẻ sẽ học theo những gì cha mẹ chúng là bởi vì trẻ em chính là tấm gương phản chiếu hình ảnh của cha mẹ mà. Nên muốn dạy trẻ những phép tắc thì đầu tiên cha mẹ hãy làm rồi cho trẻ nhìn và bắt chước theo, tiếp đến hãy tạo ra một môi trường để trẻ có thể học được cách ứng xử và các phép tắc thay vì chỉ dùng lời nói để thuyết giáo trẻ.

  • Để nuôi dưỡng khẳng định cái tôi cá nhân cho trẻ không thể thiếu sự ôm ấp vỗ về, skinship trong giai đoạn đầu đời.

  • Tiếp đến hãy diễn đạt cảm xúc của trẻ bằng lời nói bởi vì trẻ ở giai đoạn này chưa biết cách dùng từ ngữ để diễn đạt cảm xúc của mình. Ví dụ như con đau, con buồn, con đói, con muốn mẹ ôm …đúng không

  • Cha mẹ chăm sóc chu đáo cho trẻ trong sinh hoạt hàng ngày chính là một hành động nuôi dưỡng cảm xúc tin cậy vào cha mẹ, bởi vì thông qua những việc được chăm sóc ấy trẻ cảm nhận được rằng mình có giá trị tồn tại nhất định với cha mẹ, mình được cha mẹ yêu mến nên sẽ tin tưởng tuyệt đối vào cha mẹ.

  • Khi trẻ muốn kể cho ba mẹ nghe chuyện gì thì dù bận đến mấy cũng hãy hướng ánh mắt đến con và hồi đáp lại câu chuyện “ù, thế à..” vì hành động ấy của cha mẹ khiến trẻ cảm nhận rằng “a, mình rất là quan trọng với cha mẹ”, trẻ sẽ tự tin với chính mình hơn.

  • Hãy nói với con “cảm ơn con” thật nhiều, mỗi khi trẻ làm gì đó giúp cha mẹ. Trẻ sẽ cảm nhận được mình có vai trò nhất định, giúp ích được cho cha mẹ, tự nhiên trẻ sẽ càng có hứng thú và động lực để làm việc hơn.

Mọi người có thể tham khảo thêm ở bài viết ”Những lời khuyên hữu ích của bác sĩ Akehashi Daiji dành cho trẻ từ 0-10 tuổi”.

4. Ngoài ra còn các lời khuyên khác của các bác sĩ khác:

  • Khi trẻ tầm 3 tuổi hãy để trẻ giúp đỡ mẹ thường xuyên. Khi ấy hãy nói cảm ơn trẻ, nói cụ thể cảm xúc của bản thân cho trẻ biết việc làm ấy của trẻ đã có tác dụng đến cha mẹ như nào. Chính việc làm ấy sẽ nuôi dưỡng trong trẻ hạt giống tâm hồn “niềm vui vì biết sống cho người khác”.

  • Dù trẻ có làm gì sai không vừa ý thì cũng đừng bao giờ la mắng trẻ. Hãy thường xuyên khen ngợi và nói rõ cảm xúc của bản thân với trẻ.

  • Người cha là người nên dạy trẻ quy tắc ở những nơi công cộng như chơi cùng bạn thì không được tự ý giành đồ, xếp hàng chờ theo thứ tự.

  • Càng những người mẹ ưu tú thường sẽ có nguy cơ lí tưởng hóa về con mình, dẫn đến hay mắng con, thúc ép, và kỳ vọng quá nhiều. Khi thấy trẻ có hành động không vừa ý ở chốn đông người thì hay quát mắng trẻ trước mặt mọi người, vì cho rằng như thế mới là dạy dỗ. Đó là cách nghĩ rất sai lầm.

  • Trẻ dưới 3 tuổi chưa hiểu được vì sao chúng phải làm thế, nên nếu trẻ có làm gì sai như giành đồ của bạn, hay gây ồn ào thì hãy xin lỗi người mẹ kia, rồi ngăn không cho trẻ giành lấy đồ. Hay khi trẻ ăn vạ đòi mua đồ chơi bằng được dù không có ý định mua đồ chơi đó thì ngay từ lần đầu tiên phải cứng rắn không thỏa hiệp, thì các lần sau trẻ sẽ không dám vòi vĩnh nữa. Trước hết cha mẹ hãy tiếp nhận cảm xúc và mong muốn của trẻ “Đúng là đồ chơi đẹp quá con nhỉ”. Tiếp đến là thuyết phục “Nhưng ở nhà con có rất nhiều đồ chơi rồi. Hôm nay mình hãy nhịn một chút nhé”. Nhiều khi trẻ chỉ cần cha mẹ tiếp nhận mong muốn của mình chứ chưa hẳn đã có như cầu muốn đồ chơi đó. Nếu như trẻ vẫn nhất quyết không chịu thì hãy kiên nhẫn thuyết phục thêm chứ không thỏa hiệp mua cho trẻ.

5. Dạy ngoại ngữ, hãy để sau 3 tuổi

Ngoại ngữ

Khi phương pháp giáo dục sớm dành cho trẻ trước tuổi đi mẫu giáo (trước 3 tuổi) được phổ biến thì lại càng có nhiều cha mẹ chủ động dạy tiếng Anh cho con từ khi con mới chào đời, hoặc là từ 1-2 tuổi. Có rất nhiều các lớp học giáo dục sớm quảng cáo và khuyến khích phụ huynh hãy cho con học ngoại ngữ càng sớm càng tốt. Nhưng cho bé học tiếng Anh càng sớm càng tốt có đúng hay không? Có rất nhiều ý kiến tranh luận quanh việc nên dạy tiếng Anh cho trẻ khi nào và phương pháp dạy như nào để thực sự hiệu quả.

Ngoài ra, bản thân mình đang sinh sống ở nước ngoài, môi trường ngôn ngữ mà con được tiếp xúc không phải là tiếng mẹ đẻ. Làm thế nào để có thể dạy cho con thật tốt tiếng Việt trong môi trường ấy, mình luôn trăn trở và tìm hiểu rất nhiều tài liệu liên quan đến nó cũng như tham khảo kinh nghiệm từ những bà mẹ cũng nuôi dạy con ở nước ngoài để tìm ra cách tốt nhất cho bé.

Dưới đây là một vài ý kiến của các nhà giáo dục trên thế giới để các bậc cha mẹ tham khảo. Hầu hết các chuyện gia giáo dục cũng như lời khuyên từ kinh nghiệm thực tế của các bậc cha mẹ đều có chúng một kết luận là:

Giai đoạn trước 3 tuổi (từ 0-3 tuổi) là giai đoạn trẻ hoàn thiện tiếng mẹ đẻ, vì thế hãy để trẻ hoàn thiện tiếng mẹ đẻ rồi hãy dạy ngoại ngữ.Trẻ càng nhỏ thì khả năng tiếp nhận ngôn ngữ càng phát triển nên muốn trẻ nói tiếng ngoại ngữ chuẩn và tiếp thu nhanh thì càng dạy trẻ sớm càng tốt. Quan điểm này chỉ đúng với những trẻ được sinh ra trong môi trường mà hệ ngôn ngữ tiếng mẹ đẻ và tiếng nước ngoài gần giống nhau. Đối với những nước châu Âu có hệ ngôn ngữ khá gần nhau thì việc để trẻ tiếp thu 2 ngôn ngữ cùng lúc sẽ dễ dàng. Hoặc những nước như Ấn Độ, Malaisia chẳng hạn có nhiều ngôn ngữ cùng tồn tại trong môi trường nên trẻ sẽ tiếp thu một cách vô thức những ngôn ngữ ấy dễ dàng vì trẻ có môi trường tiếp xúc và thực hành.

Nhưng đối với những nước có duy nhất 1 hệ ngôn ngữ như Nhật Bản, Việt Nam thì việc dạy song song cho trẻ 2 ngôn ngữ là từ khi trẻ mới lọt lòng lại có nguy cơ dẫn đến trẻ sẽ bị rối loạn ngôn ngữ và sử dụng sai, không phân biệt được cách dùng của mỗi loại ngôn ngữ. Thực tế cho thấy có rất nhiều trẻ được dạy song song 2 ngôn ngữ từ khi mới lọt lòng nhưng ba mẹ không triệt để áp dụn đúng cách dẫn đến tiếng Anh giỏi hơn tiếng Việt, hoạc chẳng tiếng nào ra môn ra khoai.

Trẻ từ khi mới lọt lòng đã có khả năng phân biệt được ngôn ngữ mẹ đẻ và tiếng nước ngoài. Nếu bạn dạy cho trẻ tiếng mẹ đẻ thật tốt đến một giai đoạn thành thục nhất định rồi sau đó mới dạy tiếng nước ngoài ở tầm 3-4 tuổi trở đi thì trẻ sẽ không bị rơi vào trường hợp là nói tiếng nào cũng dở dang. Quan trọng là bạn muốn con bạn có bộ não với 100% tiếng Việt, 70% tiếng Anh hay là 80% tiếng Việt, 80% tiếng Anh. Việc giỏi tiếng mẹ đẻ có liên quan mật thiết đến khả năng học tập sau này của bé.

Mình đã từng gặp rất nhiều gia đình ở Nhật khi ở nhà cha mẹ đều sử dụng cả 2 thứ tiếng Nhật, Việt nói với trẻ dẫn đến trẻ đều có thể nói được cả 2 thứ tiếng nhưng không nổi trội tiếng nào. Nói sẽ rất dễ nhưng khả năng viết sẽ khó hơn rất nhiều vì nó đòi hỏi khả năng tư duy ngôn ngữ cao hơn. Ngoài ra vì ở môi trường xung quanh là tiếng Nhật và ít tiếng Việt nên nếu cha mẹ không chịu khó luyện cho trẻ thì tiếng mẹ đẻ sẽ ngày càng yếu thế.

Học chữ

Nghiên cứu khoa học về bộ não đã chỉ ra rằng não của con người trong giai đoạn còn nhỏ mà ưu tiên dùng để ghi nhớ mặt chữ quá sớm thì sẽ làm suy giảm năng lực quan sát muốn nuôi dưỡng ở thời kỳ này, vì thế hãy cân nhắc kỹ thời kỳ nên dạy chữ cho bé. Muốn bé hứng thú với chữ thì đầu tiên hãy tạo ra môi trường để bé tiếp xúc với chữ để tăng sự mẫn cảm với chữ bằng cách đọc truyện cho bé nghe. Khi vốn từ của bé đã được bồi đắp, khi bé bắt đầu tỏ ra hứng thú thì việc dạy cho bé mới có hiệu quả, còn ép trẻ học chữ khi trẻ chưa muốn chỉ có tác dụng ngược lại mà thôi.

0-3 tuổi là giai đoạn mà bé cần được nuôi dưỡng rất nhiều kỹ năng khác, còn việc thu nạp kiến thức hãy để sau 4 tuổi cũng không có gì là muộn. Hơn nữa, việc trẻ biết mặt chữ không quan trọng bằng việc làm sao ứng dụng việc trẻ biết đọc biết viết ấy một cách hiệu quả như nào.

Mình đã viết bài “Phương pháp đọc truyện và dạy chữ sớm cho con của cha mẹ Nhật”, mình mong mọi người không hiểu lầm. Bài viết ấy chú trọng đến yếu tố cha mẹ muốn dạy con học chữ trước hết phải tạo ra môi trường để con tiếp xúc với chữ thông qua việc đọc truyện cho bé nghe, thấy hình ảnh cha mẹ ngồi đọc sách, ngồi viết… bé sẽ có hứng thú muốn bắt chước theo, chứ không ép buộc khi bé không có hứng thú. Cũng giống như việc bạn muốn bé học đàn, học vẽ cũng phải để bé tiếp xúc với âm nhạc, với màu sắc để nuôi dưỡng cho bé nhạc cảm và cảm thụ màu sắc rồi thì mới bắt đầu.

Hay khi muốn bé đi nhà trẻ cũng vậy, hãy để bé làm quen trước với trường lớp, thầy cô và các bạn bằng cách cho bé tham quan, làm quen trước một thời gian thì bé mới không bị sợ sệt bỡ ngỡ. Từ trước đến nay bé chỉ quen ở với bà, với mẹ mà hôm nay đột nhiên bị cho vào môi trường hoàn toàn mới sẽ khiến bé sợ hãi và không muốn đi. Với trẻ trong giai đoạn 0-3 tuổi thì việc xây dựng lòng tin với người khác sẽ rất quan trọng. Yêu thương ôm ấp chính là một cách để xây dựng lòng tin. Giúp bé tin tưởng thầy cô, trường lớp rồi thì bé sẽ không còn sợ hãi khi phải đi nhà trẻ nữa.

VỀ TÁC GIẢ AKI NGUYỄN

Aki Nguyễn tên thật là Nguyễn Thị Thu (sinh năm 1986). Tốt nghiệp tiến sĩ khoa Môi trường, tại đại học Tsukuba, Nhật Bản.

bài viết dành cho bạn

CẢM NHẬN TỪ ĐỘC GIẢ

Maiphuong Tran
Maiphuong Tran
Read More
Follow đọc bài của chị mấy năm rồi thấy có những điều giản dị mà thấm vô cùng. Hành trình đồng hành cùng con của cha mẹ luôn là hành trình không có điểm kết, thời gian bên con có thể không nhiều trong ngày nhưng nhất định phải chất lượng từng phút, đó có thể là cùng con dọn dẹp, gấp đồ, cùng đọc sách, nói về một ngày ở trường của con...Em cảm ơn những câu chuyện thường nhật của chị và Bon đã là ví dụ thực tế cho những chia sẻ của chị.
Trịnh Minh Tuấn
Trịnh Minh Tuấn
Read More
Mình nhận được sách tặng của tác giả từ buổi chiều, tối hôm đó đọc hết 1/2 và nghĩ bụng không thể không review tựa sách này. Tối hôm sau dự định đọc hết để viết giới thiệu thì thấy vợ đang say sưa đọc bên bàn học cùng con gái. Sang hôm sau, thấy phòng ngủ, phòng khách và phòng bếp... thay đổi. Như một phép màu.
Ngô Hương Thảo
Ngô Hương Thảo
Read More
Đã có lúc mình nghĩ rằng, thôi, giới thiệu sách nuôi dạy con như thế là nhiều rồi, thêm nữa có khi các bố mẹ bị rối loạn, tẩu hỏa nhập ma, rồi chẳng biết đường nào mà dạy con. Nhưng sau những vụ ồn ào xảy ra xung quanh con trẻ, mình mới thấy, việc nuôi dạy con của đa số các phụ huynh bây giờ, trong đó có cả mình, còn nhiều vấn đề quá. Và việc đọc sách nuôi dạy con là việc nên làm, nên duy trì thường xuyên, cho đến khi con cái trưởng thành.
Nha Sach Vuong Gia
Nha Sach Vuong Gia
Read More
Buông tay con quả thực rất khó khăn, nhưng là cách tốt nhất để trẻ tìm thấy con đường riêng cho bản thân, và cha mẹ có thể sống cuộc đời mình. Như cá rô phi ngậm con trong miệng để bảo bọc rồi nhả con ra ngay khi con đủ sức sinh tồn, những người làm cha mẹ cần học cách buông tay con để con tự do khám phá và không lớn. Hãy tin rằng con cái mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, như chú linh dương non trong câu chuyện. Mỗi lần trẻ vấp ngã và tự đứng dậy, chính là một lần trẻ học cách thích nghi với cuộc đời."" trích KỶ LUẬT MỀM CỦA TRÁI TIM
Đào Yến
Đào Yến
Read More
Điều đầu tiên mà em tâm đắc trong "Kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học" là việc chị Thu đã chuẩn bị tinh thần cho phụ huynh trước khi hướng đến các con bằng việc khuyên bố mẹ hãy "Bình tĩnh, bình tâm, bình an". Điều thứ hai khiến em rất hào hứng khi đọc sách, đó là chị Thu luôn lồng ghép các quy tắc ứng xử, quy tắc học tập một cách ngắn gọn vào các bảng biểu xinh xắn để người đọc có thể biến chúng thành "slogan chỉ đường" cho bản thân và con cái.
Phương
Phương
Read More
Em yêu lối viết dung dị, gần gũi, không diệu vợi khó hiểu của chị. Thấm vào tư tưởng rất tự nhiên luôn chị ạ, em tin mong muốn của chị rằng mỗi gia đình trên tủ sách có từng cuốn chị đã viết ra, ắt sẽ tìm được cách hóa giải khó khăn trên hành trình đồng hành cùng con.
Phương Anh
Phương Anh
Read More
Mỗi cuốn sách của chị Thu lại có sự chiêm nghiệm những bài học của chính chị, đi gần hơn đến nhu cầu sâu bên trong trẻ, kết nối với trẻ hơn, nên càng đọc những cuốn của chị, mình càng thấy “ngòi bút” của chị không chỉ gần gũi mà “sắc hơn”. ...
Hiển Trần
Hiển Trần
Read More
May mắn là 1 trong số 100 độc giả đầu tiên cầm trên tay quyển cẩm nang KỸ NĂNG TỰ HỌC CHO TRẺ TIỂU HỌC của tác giả Aki Nguyễn. Cuốn sách này vô cùng cuốn hút, ý nghĩa. Ba mẹ thực sự nên có 1 cuốn trên tủ sách gối đầu giường nhà mình. Hành trình nuôi dạy con không có chỗ cho sự nhàn hạ. Những gì cha mẹ nỗ lực trong việc nuôi dạy con hôm nay, chính là những dấu chân in lại trên con đường bùn. Nỗ lực càng nhiều, thành quả ta nhận lại càng lớn.
Hoàng Hạnh
Hoàng Hạnh
Read More
Một cuốn sách không chỉ hướng dẫn kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học mà còn hướng dẫn cách ứng xử của ba mẹ khi con bắt đầu vào giai đoạn tiểu học. Cuốn sách này khá hay, mình theo dõi tác giả chia sẻ từ lúc viết bài cho đến đợi cô ấy xuất bản, mình đặt mua liền để có được chữ ký của tác giả, khi cầm được nó đọc nội dung đúng cuốn mình cần.
Dương Phương Anh
Dương Phương Anh
Read More
Khép lại cuốn sách hay luôn làm mình tiếc nuối như tạm chia tay một người bạn! Kỉ luật mềm trong gia đình của chị Nguyen Thi Thu với những quy tắc, cách ứng xử trong từng tình huống cụ thể rất gần gũi với mình. Mình như thấy bản thân trong từng tình huống ấy. Có rất nhiều điều mình tâm đắc nhưng có lẽ những câu “Hãy yêu thương con vô điều kiện và sống thật tốt cuộc đời của chính mình “ và câu “Tài năng là thứ đem đến cho con thành công, nhưng đạo đức mới là thứ đem đến cho con hạnh phúc, khiến mình ấn tượng nhất.
Độc giả
Độc giả
Read More
Nhắc đến Nguyễn Thị Thu là nhắc đến những kỷ luật, những quy tắc cụ thể cho từng hoàn cảnh, từng tình huống rõ ràng và xuyên suốt. Một điều mình yêu thích các tác phẩm của chị nữa là ngoài cung cấp kiến thức, chị lồng ghép những ví dụ rất cụ thể mà cậu bé Bon_con trai của chị đã trải qua và cách xử lý từng tình huống của chị, từ đó mình hiểu sâu hơn về kiến thức mà chị đã đưa ra. Điển hình là cách chị làm gương cho con, cách chị nói chuyện và tôn trọng con từ đó cu cậu ứng xử rất tốt với Ba, Mẹ và bạn bè.
Độc giả
Độc giả
Read More
Cảm nhận của em về cuốn "Kỷ luật mềm trong gia đình" là nó như 1 cuốn cẩm nang chứa tất tần tật những điều cần lưu ý trong quá trình nuôi dạy con khi con còn nhỏ. Những điều chị chia sẻ xuyên suốt cuốn sách và đặc biệt là phần đầu như đang hướng dẫn các bố mẹ thực hành chánh niệm, thiền trong tỉnh thức vậy. Việc chú tâm vào các hoạt động cùng con, việc hướng dẫn bố mẹ lấy lại được bình an, nhắc nhở bố mẹ sống thật tốt cuộc đời của mình. Đây chính là để tạo dựng khởi đầu an lạc, hạnh phúc cho cuộc đời con. Cảm giác thật yên bình khi đọc lướt qua những trang sách. Từng đoạn bố trí mạch lạc, khoa học khiến em cứ đọc hết trang này rồi qua trang khác như trong 1 nhịp thở vậy á chị (kiểu k muốn ngừng)
Độc giả
Độc giả
Read More
Tớ đọc rất nhiều sách nuôi dạy con của các tác giả đến từ nhiều nền văn hoá khác nhau trong 7 năm qua từ khi sinh bé thứ nhất. Sách của cậu viết bởi người Việt cho người Việt nên rất gần gũi, có sự hiểu biết sâu sắc về văn hoá xã hội VN để từ đó đưa ra các giải pháp gợi ý.
Độc giả
Độc giả
Read More
Là một trong những cuốn sách hay nhất về nuôi dạy con mà mình có, và cũng là cuốn mình đọc hết từ đầu đến cuối. Không lý thuyết, giáo điều hay chung chung như những cuốn sách khác ,"kỷ luật mềm trong gia đình" thật sự là một cuốn sách dạy thực hành, chính xác là cầm tay chỉ việc, làm như thế nào với hành động và cảm xúc của trẻ,làm thế nào rèn nề nếp cho trẻ, từng hoàn cảnh được tác giả miêu tả chi tiết, giải thích rất cụ thể và tỉ mỉ, nó rất chân thực và gần gũi,đến ngay cả con ăn vạ phải như nào, nói ra sao, đều được lưu tâm trong cuốn sách này.
Vũ Lâm
Vũ Lâm
Read More
7 điều tâm đắc từ “Kỉ luật mềm của trái tim”trái 1. Gia đình là nơi dạy trẻ về cảm xúc, còn trường học là nơi dạy trẻ kiến thức. 2. Cảm xúc đi trước, kiến thức theo sau nên gia đình luôn đóng vai trò quan trọng nhất đối với trẻ đặc biệt là những năm tháng đầu đời. 3. Thật khó để bố mẹ dạy con những phẩm chất mà bố mẹ không có, nếu không là gương cho thì con cái cũng sẽ không học theo được. Sẽ rất khó dạy con biết làm việc nhà hay tính ngăn nắp gọn gàng khi con không được chính mắt thấy bố mẹ cũng gọn gàng và ngôi nhà mình ở luôn ngăn nắp. ...
Độc giả
Read More
...Ngẫm nghĩ, và rồi mình từ bỏ ý định, quyết tâm tự thay đổi bản thân để học cách làm người Mẹ Hạnh Phúc (Người mẹ hạnh phúc chứ không phải là một người mẹ Hoàn Hảo). Hôm nay đọc tới những trang sách này, mình lại thấy lại những tư tưởng ấy. Mình mỉm cười, cảm thấy từng dòng chữ chạm vào trái tim mình. Từng dòng chữ, từng ý, từng tư tưởng, lạ mà thân quen...làm mình càng thêm tự tin, làm mình càng thêm cố gắng, tự nhắc nhở bản thân những điều nhiều khi quên mất chưa làm được: ...
Tran Thi Minh Trang
Tran Thi Minh Trang
Read More
“Chúng ta không bao giờ thay đổi được quá khứ, nhưng có thể thay đổi tương lai, bắt đầu từ hôm nay khi bạn đọc quyển sách cuốn sách này. Hãy mở ra đọc lại nó bất cứ khi nào bạn đang gặp khó khăn, bạn nhé”…. Những lời em viết trên từng trang sách, mình cảm nhận thật rõ từng gửi gắm, tâm huyết của một người Mẹ, một người làm giáo dục chân chính…để các con được lớn trọn vẹn và những người làm cha mẹ một cách bình tĩnh, bình tâm và bình an!
Previous
Next

SỰ KIỆN AKI NGUYỄN

NHỮNG ĐẦU SÁCH DÀNH CHO BẠN