LÀM GÌ ĐỂ KHÔNG CÒN NỔI GIẬN KHI CON MÈ NHEO, PHẢN KHÁNG

Đây là bài mình đã viết note từ 8 năm trước. Dịch từ cuốn sách của tác giả Kawai Michiko. Nó cũng là khởi đầu của hành trình Kỉ luật mềm mà mình đã áp dụng vào thực tế trong ứng xử với Bon cho đến tận bây giờ khi con sắp tròn 8 tuổi. Ngay cả với mối quan hệ trong gia đình, ứng xử giữa vợ chồng, bạn bè thì những lời khuyên của tác giả Kawai Michiko cũng đã giúp ích cho bản thân mình rất nhiều.
Câu nói cửa miệng của mình mỗi khi có vấn đề gì bức xúc hoặc cơn nóng giận có thể nổ ra tranh cãi là mình sẽ thầm nhắc nhở bản thân “相手の気持ちを受け止める”‐”Đầu tiên hãy tiếp nhận cảmxúc/suy nghĩ của người khác”. Bạn biết đấy ai cũng có nhu cầu muốn được người khác tiếp nhận/cảm thông với những cảm xúc hay suy nghĩ của mình, và nhu cầu này còn cao hơn cả việc giải quyết vấn đề. (Tất nhiên nhiều lúc mình vẫn làm chưa tốt lắm đâu :))))
8 từ bí quyết giúp cha mẹ không nổi giận với con
– 1. “THỪA NHẬN”- Hãy tiếp nhận suy nghĩ và mong muốn của trẻ
– 2. “LẮNG NGHE”- Hãy chăm chú lắng nghe con bạn nói gì
– 3. “REFAIN-LẶP LẠI LỜI CON NÓI”-Nhắc lại một lần ý trẻ muốn nói
– 4. “THÔNG ĐIỆP CỦA CHA/MẸ LÀ”- Dùng chủ ngữ là mẹ (cha) để truyền đạt ý của mình cho trẻ
– 5. “REFRAMING- XÓA BỎ ĐỊNH KIẾN CỦA BẢN THÂN VỀ CON”- Hãy tháo cặp kính màu mang suy nghĩ định kiến về trẻ
– 6. “ĐẶT CÂU HỎI”- Đặt câu hỏi để dẫn dụ ra câu trả lời từ trẻ
– 7. “IM LẶNG”- Thi thoảng hãy im lặng và chờ đợi sự thay đổi từ trẻ
-8. “TIN TƯỞNG”- Câu trả lời tự khắc sẽ xuất hiện ở ngay chính bản thân trẻ
Mình nhận thấy rằng đây cũng là cách ứng xử đã trở thành văn hoá của người Nhật, văn hoá lắng nghe và tiếp nhận.
1 “THỪA NHẬN”
– Hãy tiếp nhận suy nghĩ và mong muốn của trẻ
“Thừa nhận” là từ khóa để nhấn mạnh việc đầu tiên khi trẻ hờn dỗi, phản kháng đó là hãy “tiếp nhận” tâm trạng đó của trẻ trước đã. Lời nói, hành động của trẻ giống như quả bóng ném về phía bạn thì việc đầu tiên bạn cần làm là bắt lấy nó và nói cho trẻ biết rằng bạn đã nhận quả bóng trẻ ném rồi đã, chứ đừng có đập trả lại ngay. “Tiếp nhận” ở đây chính là bạn chăm chú lắng nghe con nói, chăm chú quan sát hành động của con, chịu khó thấu hiểu tâm trạng của con và nói ra điều con vừa nói để con hiểu rằng “ừ, mẹ đang lắng nghe con nói đây”,…”ừ, mẹ hiểu rồi…”, nó giống như một bước đệm tâm lí chuẩn bị sẵn sàng tiếp nhận những cơn phản kháng của con.
Ví dụ 1: Hôm nay trẻ phụng phịu nói với mẹ “Con không muốn đi học đâu”, thì thay vì nói với con bằng lời phủ định “Con nói cái gì, trốn học không có được đâu” hay là “không đi học thì sẽ bị cô giáo mắng, bị học dốt…”, thì đầu tiên hãy tiếp nhận tâm trạng của con ”Thế à, con của mẹ không muốn đến trường à”, hoặc là “Ra là con của mẹ ghét đi học à…” để trẻ cảm nhận được rằng tâm trạng của mình đã được cha mẹ tiếp nhận (điều này khác với đồng tình vì bản thân cha mẹ không hề đồng tình với việc trẻ nghỉ học mà).
Ví dụ 2: Ở siêu thị trẻ nhõng nhẽo “Con muốn ăn kẹo cơ” và đòi mẹ mua kẹo cho bằng được, khi này nếu cha mẹ nào nuông chiều con thì sẽ mua ngay cho trẻ “Được rồi, được rồi mẹ sẽ mua cho con”. Còn cha mẹ nào phản đối thì gay gắt “Không được, đừng có đòi nữa, mẹ sẽ không mua đâu”…hay là ”Lúc nãy vừa mới ăn bánh xong rồi còn gì, giờ lại đòi kẹo nữa thì không được”. Những lời nói này không khác gì cánh cửa đóng sập tức thì những mong muốn của trẻ. Lúc này đầu tiên cha mẹ nên nhẹ nhàng nói với trẻ “con của mẹ muốn ăn kẹo đúng không” để tiếp nhận mong muốn, còn bước tiếp theo mua cho hay không mua thì sẽ là vấn đề khác.
Ví dụ 3: trẻ đang đi vấp phải vật gì và té ngã ra đường khóc, sẽ có rất nhiều kiểu dỗ trẻ như “mẹ xoa này mẹ xoa này để chỗ đau bay đi nào”, “đánh chừa cái đường làm con đau này”, hay là “nín đi rồi mẹ mua kẹo cho nhé”, hoặc là nổi nóng với con “mẹ đã dặn là đi cẩn thận rồi mà không chịu nghe”, “có mỗi chút xíu thế mà cũng khóc nhè”…”thôi nín đi nào không khóc nữa, hết đau rồi còn khóc gì nữa…”, cũng có khi đánh lạc hướng trẻ “ồ có con Cún vừa chạy qua kìa”, hay là “ồ đằng kia có cái xe đẹp thế con nhỉ”…Đôi khi những cách dỗ ấy lại càng làm trẻ khóc to hơn. Bạn là ai trong những trường hợp trên (^.^)?
Lúc này trẻ khóc là ngầm ám thị để cha mẹ hiểu là trẻ bị đau, nên việc đầu tiên cha mẹ cần làm là hãy tiếp nhận cơn đau của trẻ thông qua việc nói với trẻ “con bị vấp ngã à, để mẹ xem nào, ồ có bị xước da một chút ở đây này nên chắc là đau rồi, nhưng mà ổn thôi con (xem tình trạng có bị xước da hay chảy máu không). Sau bước đầu tiên này, bước tiếp theo sẽ là những câu hỏi như “tại sao con lại bị vấp ngã nhỉ?”, “làm thế nào để lần sau không bị vấp ngã nhỉ”, “tiếp theo mình nên làm như nào nhỉ?”.
Bước đầu tiên “tiếp nhận tâm trạng” của trẻ này rất quan trọng nhưng nhiều cha mẹ lại thường bỏ qua.
2 “LẮNG NGHE”
– Hãy chăm chú lắng nghe con bạn nói gì
Lắng nghe chính là chăm chú nghe con nói, chăm chú quan sát hành động và thái độ của con. Bạn hãy thử nhớ lại xem tâm trạng của bạn như nào khi mà bạn nói chuyện một thôi một hồi với chồng trong khi chồng chỉ giả bộ lắng nghe “ừ”, “à”, “ồ”, rồi đến khi bạn kết thúc câu chuyện anh ấy mới ngẩng lên hỏi “”em vừa nói cái gì ấy nhỉ”.
“Một người mẹ tuyệt vời là một người mẹ giỏi lắng nghe con mình nói nhất” chính là bí quyết của bước này. Khi bạn lắng nghe con nói, hiểu nội dung câu chuyện của con sẽ khiến trẻ hiểu rằng “à mẹ đang lắng nghe câu chuyện của mình” và sẽ khiến trẻ cảm thấy được quan tâm, hạnh phúc. Vì thế lúc trẻ chạy lại vòi vĩnh hay muốn nói cái gì thì dù đang bận việc gì cũng hãy dừng tay lại 1-2 phút nghe trẻ nói, nhìn vào mắt trẻ khi lắng nghe và “Ừ…ừ” gật đầu tỏ vẻ đồng tình, không được cắt ngang lời trẻ hay bày tỏ quan điểm thái độ, đánh giá giữa chừng khi trẻ đang nói. Có thể ban đầu cha mẹ sẽ rất khó thực hiện điều này nhưng hãy luyện tập từng chút một.
3 “REFAIN-LẶP LẠI LỜI CON NÓI”
-Nhắc lại một lần ý trẻ muốn nói
Cha mẹ nào cũng đều muốn chăm chú lắng nghe con nói nhưng ít ai làm được điều đó đến cùng vì giữa chừng sẽ thường đưa ra phán xét, đánh giá hay là giáo huấn, hoặc đơn giản là chúng ta khi nghe trẻ kể điều gì đều có chung một suy nghĩ là cần phải có câu trả lời để đáp lại. Ví dụ cu Bon đi học về tíu tít kể với mẹ “hôm nay ở lớp bạn Akira làm chuyện rất là mắc cười thế là bị cô giáo phạt đứng góc lớp”, thì thật đơn giản cha mẹ chỉ cần nhìn trẻ và đáp lại “ồ, thế à, bạn Akira làm chuyện kỳ cục nên bị cô giáo phạt đứng góc lớp à”, chỉ cần như vậy là cha mẹ đã gửi cho trẻ tình thương và cảm giác được quan tâm “à, mẹ rất là chịu khó nghe chuyện mình kể”.
Khi trẻ muốn nói gì với cha mẹ giống như trẻ đang ném quả bóng về phía cha mẹ, thì thay vì bật lại cha mẹ hãy chụp lấy rồi sau đó cùng với biểu hiện tình cảm của mình và lời nói nhắc lại điều trẻ vừa nói chính là một cú trả bóng ngọt ngào đem đến cho trẻ cảm giác được yêu thương và quan tâm.
Vậy khi trẻ dùng những lời lẽ phản kháng hoặc suy nghĩ thiếu tích cực ví dụ như “con ghét bạn Akira lắm”, “chắc con không làm được đâu, chắc con sẽ lại bị cô giáo phạt thôi…” thì lúc này có nhiều cha mẹ sẽ nói với con kiểu thuyết giáo như “không được nói là ghét bạn”hay là “làm gì có chuyện con của mẹ lại không làm được, con mẹ mà cố gắng thì nhất định sẽ làm được, cố lên con”. Nhưng cha mẹ hãy thử đặt vị trí mình trên lập trường của con lúc này để hiểu rằng những lời trẻ nói chứng tỏ lúc này trẻ đang tức giận hoặc bất an, hay là thiếu tự tin nên đưa ngay những lời khuyên hoặc khích lệ vào lúc này cũng chưa thể có hiệu quả ngay được.
Lúc này thay vì những lời nói trên cha mẹ hãy tiếp nhận cảm giác của trẻ lúc này bằng cách nhắc lại tâm trạng của trẻ bằng cách biểu đạt khác đi như “thì ra con không thích chơi với Akira à”, hay là “con của mẹ chắc đang lo lắng gì hay là mất tự tin về điều gì à, con lo bị cô giáo phạt à”. Những lời khuyên hay khích lệ sẽ là bước tiếp theo. Những suy nghĩ hay lời nói dù thiếu tích cực đi nữa nhưng cha mẹ hãy cứ tiếp nhận nó thì sẽ làm cho sự việc trở nên nhẹ nhàng đi rất nhiều, còn nếu ngay lập tức lên giọng thuyết giáo thì sẽ chỉ khiến trẻ thêm phản kháng hoặc thiếu tự tin hơn mà thôi.
4 “THÔNG ĐIỆP CỦA CHA/MẸLÀ”
– Dùng chủ ngữ là mẹ (cha) để truyền đạt ý của mình cho trẻ
Bạn đã chăm chú quan sát, lắng nghe trẻ nói, tiếp nhận tâm trạng và mong muốn của trẻ rồi, thì bước tiếp theo thông điệp mà bạn muốn nói với trẻ sẽ là gì.
Cha mẹ hãy thử nhớ lại xem trong 1 ngày mình dùng thuật ngữ ra lệnh hay là cấm chỉ với trẻ bao nhiêu lần “dậy nhanh lên còn đi học không muộn rồi”,”ăn nhanh lên cho mẹ còn dọn”, “không chơi game nữa học bài đi”, “không bỏ quần áo vào máy giặt à”, hay là “chơi xong sao để đồ đạc bừa bãi như này”, “không được đi chơi đến quá 9 giờ đâu đấy”…hoặc là những câu phê phán, đánh giá về trẻ như “con thì lúc nào chẳng quên đồ, không cái này thì cái kia” “con thì có bao giờ nhường nhịn em đâu”, “phải nói con là anh mà hư quá”, hay là “con thì lúc nào cũng….”. Kết quả là trẻ sẽ càng tỏ thái độ phản kháng thiếu hợp tác bởi vì toàn là những mệnh lệnh được đưa ra từ phía cha mẹ chứ không còn là cuộc trò chuyện giữa hai mẹ/cha con nữa.
Những mệnh lệnh hay giáo huấn trên cha mẹ có để ý chủ ngữ toàn là “con” không? Toàn những câu “con phải như này, con không được như kia”. Sao cha mẹ không thử đổi chủ ngữ bằng “cha/mẹ” như “cha mẹ sẽ rất vui nếu con có thể ăn nhanh và dọn đẹp đống đồ kia không” “hay là “cha mẹ sẽ…” “cha mẹ cảm ơn vì con đã ….” Để dẫn dụ sự hợp tác từ phía trẻ.
5 “REFRAMING – XÓA BỎ QUAN NIỆM ĐỊNH KIẾN SẴN CÓ VỀ CON”
– Hãy tháo cặp kính màu mang suy nghĩ định kiến về con, và bắt buộc rằng con mình phải thế này, phải như thế kia.
Bậc cha mẹ nào cũng sẽ tự đặt ra cho mình hoặc con cái mình một khung định hình sẵn rằng “Cha mẹ thì phải làm cái này cái kia cho con, con cái thì phải thế này thế kia” hay là những ai đang nuôi con nhỏ thì sẽ suy nghĩ “con của mình sẽ phải ngoan, cân nặng phải bao nhiêu, phải được học vẽ, học nhạc, học tiếng Anh, phải biết đọc biết viết trước khi đi học…). Liệu những suy nghĩ này có chắc đã đúng hay không. Tôi tạm gọi những suy nghĩ định kiến đó là chiếc kính màu. Vậy nếu cha mẹ thử tháo chiếc kính màu mang sẵn những quan niệm và định kiến cá nhân ấy để nhìn trẻ thì sẽ thế nào nhỉ.
Nếu cha mẹ thử tháo bỏ quan niệm “trẻ con thì phải nghe lời người lớn” mà thay bằng suy nghĩ “trẻ không nghe theo lời nói của cha mẹ là điều bình thường”, lập tức suy nghĩ của cha mẹ sẽ thay đổi. Thay vì trước kia khi cha mẹ sẽ hỏi mình “tại sao trẻ lại không nghe lời mình nói” thì bây giờ trong đầu cha mẹ sẽ là câu hỏi “làm thế nào để trẻ nghe theo lời mình đây nhỉ”.
Bạn thấy đấy thay vì áp đặt quan niệm “trẻ phải nghe lời mình”, rồi trẻ không nghe lời, dẫn đến cha mẹ sẽ trở nên bực tức cáu giận, chỉ trích trẻ. Còn nếu như bạn nghĩ rằng “trẻ không nghe theo lời nói của cha mẹ là điều bình thường”, bạn sẽ muốn tìm ra câu trả lời “vậy thì làm thế nào để trẻ nghe lời mình”, và khi trẻ nghe lời bạn, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc và tâm trạng thoải mái hơn nhiều phải không.
Trẻ cũng có suy nghĩ của riêng mình, không pải là vật sở hữu của cha mẹ, nên cha mẹ đừng bao giờ áp đặt quan niệm và suy nghĩ của cá nhân mình lên để ép trẻ. Thay vào đó cha mẹ hãy thử đặt mình trên lập trường của con hoặc nhớ lại thời mình còn nhỏ thì sẽ hiểu rõ hơn việc “trẻ không nghe theo tất cả những lời cha mẹ nói và những điều cha mẹ mong muốn là điều hiển nhiên”.
6 “ĐẶT CÂU HỎI”
– Đặt câu hỏi để dẫn dụ ra câu trả lời từ trẻ
Bạn thử tưởng tưởng khi bạn mắc lỗi cấp trên sẽ hỏi bạn “Vì sao lại để xảy ra lỗi như thế ”, “vì sao lời tôi nói mà cô/cậu không nghe..”. Nếu bạn chỉ xin lỗi và hứa sửa thì cũng không ổn, còn nếu bạn đưa ra lí do “vì…” thì lại bị cho là biện minh, và rồi bạn lại đưa la lời phản kháng lại.
Thông thường nếu như bạn bị người khác hỏi bằng những câu hỏi kiểu công kích thì lập tức trong đầu bạn sẽ nổi lên ý muốn phản kháng, hoặc là tìm cách né tránh.
Đối với những lỗi lầm của trẻ hay là khi cha mẹ muốn trẻ tự tìm ra nguyên nhân thì thay vì những câu hỏi kiểu công kích “vì sao lại thế” hãy hỏi trẻ bằng câu mà không bao hàm ý chỉ trích, phê phán “Vậy, nếu làm thế nào thì sẽ không….nhỉ”. Nó cũng chính là câu hỏi hiệu quả nhất để dẫn dụ ra câu trả lời từ trẻ mà trẻ không hề hay biết.
Cũng đừng định sẵn những câu trả lời đôi khi mang kieur châm biếm cho trẻ khi hỏi trẻ “có phải là tại …không”, hay là “vì lười học chứ còn sao nữa”.
7 “IM LẶNG”
– Thi thoảng hãy im lặng và chờ đợi sự thay đổi từ trẻ
Khi hỏi trẻ và muốn có câu trả lời từ trẻ thường sẽ phải tốn thời gian nên cha mẹ cần phải hỏi thật nhẹ nhàng. Lý thuyết thì là thế nhưng thực tế không ít cha mẹ giữ được bình tĩnh, nhất là khi hỏi mà trẻ cứ im lặng và không nói. Những lúc ấy tâm trạng của người làm cha mẹ thường sẽ là bực mình, khó chịu và dễ dẫn đến nổi nóng. Nhìn khuôn mặt cau có, nổi giận của cha mẹ thì trẻ lại càng sợ hãi và không chịu mở miệng trả lời. Vậy thì nếu trẻ không nói và trước khi cơn nổi giận kéo đến cha mẹ hãy đếm từ 1 đến 3 rồi kiên nhẫn chờ đợi sự thay đổi ở trẻ. Thi thoảng nếu trẻ nhất quyết không trả lời thì hãy bỏ qua và chờ đến một thời điểm khác cùng nói chuyện lại với trẻ.
8 “TIN TƯỞNG”
– Câu trả lời tự khắc sẽ xuất hiện ở chính bản thân trẻ
“Câu trả lời sẽ có ở bản thân trẻ”là điều mà cha mẹ nên tin tưởng khi thực hiện theo các bước lắng nghe, im lặng chờ đợi câu trả lời từ trẻ. Ở phần đặt câu hỏi để dẫn dụ câu trả lời ở trẻ chính là một cách cha mẹ giúp trẻ tự mình suy nghĩ, tự mình đưa ra câu trả lời. Có thể không phải lúc nào câu trả lời của trẻ cũng đúng, nhưng nó là đáp án mà bản thân trẻ suy nghĩ, nên giá trị của nó khác hoàn toàn với đáp án được đưa ra bởi cha mẹ.
Khi này dù trẻ có đưa ra đáp án nào đi nữa thì cha mẹ cũng đừng dùng những từ phủ định như “không đúng” hay lắc đầu hay thờ ơ không chịu lắng nghe, thay vào đó hãy mỉm cười và xoa đầu khen trẻ “ồ, con của mẹ suy nghĩ như vậy à, thú vị đấy”, hay là “rất là chịu khó suy nghĩ…”. Sau bước tiếp nhận câu trả lời của trẻ này rồi, thì bước tiếp theo đó là hãy cùng trẻ tìm ra câu trả lời tốt nhất cho tình huống đó “nhưng mà nếu là như này thì sẽ tốt hơn”, hoặc “nếu làm như vậy thì sẽ….nên có cách nào khác không nhỉ…”. Điều quan trọng là hãy trao quyền quyết định cuối cùng cho trẻ để trẻ cảm thấy thuyết phục và tự mình đưa ra quyết định. Đó là ý nghĩa rất lớn vì nó là cách giúp trẻ tự tin và tự lập.
Lời cuối:
Phương pháp vẫn chỉ là lý thuyết được đúc kết còn thực tế trẻ có muôn vạn kiểu mè nheo, phản kháng nhưng nếu ba mẹ kiên nhẫn và quan sát, hiểu tâm lí con thì giải quyết được vấn đề nhẹ nhàng hơn mà không cần đến quát mắng hay roi vọt, và để việc nuôi con thực sự trở thành niềm vui mỗi ngày.

VỀ TÁC GIẢ AKI NGUYỄN

Aki Nguyễn tên thật là Nguyễn Thị Thu (sinh năm 1986). Tốt nghiệp tiến sĩ khoa Môi trường, tại đại học Tsukuba, Nhật Bản.

bài viết dành cho bạn

CẢM NHẬN TỪ ĐỘC GIẢ

Maiphuong Tran
Maiphuong Tran
Read More
Follow đọc bài của chị mấy năm rồi thấy có những điều giản dị mà thấm vô cùng. Hành trình đồng hành cùng con của cha mẹ luôn là hành trình không có điểm kết, thời gian bên con có thể không nhiều trong ngày nhưng nhất định phải chất lượng từng phút, đó có thể là cùng con dọn dẹp, gấp đồ, cùng đọc sách, nói về một ngày ở trường của con...Em cảm ơn những câu chuyện thường nhật của chị và Bon đã là ví dụ thực tế cho những chia sẻ của chị.
Trịnh Minh Tuấn
Trịnh Minh Tuấn
Read More
Mình nhận được sách tặng của tác giả từ buổi chiều, tối hôm đó đọc hết 1/2 và nghĩ bụng không thể không review tựa sách này. Tối hôm sau dự định đọc hết để viết giới thiệu thì thấy vợ đang say sưa đọc bên bàn học cùng con gái. Sang hôm sau, thấy phòng ngủ, phòng khách và phòng bếp... thay đổi. Như một phép màu.
Ngô Hương Thảo
Ngô Hương Thảo
Read More
Đã có lúc mình nghĩ rằng, thôi, giới thiệu sách nuôi dạy con như thế là nhiều rồi, thêm nữa có khi các bố mẹ bị rối loạn, tẩu hỏa nhập ma, rồi chẳng biết đường nào mà dạy con. Nhưng sau những vụ ồn ào xảy ra xung quanh con trẻ, mình mới thấy, việc nuôi dạy con của đa số các phụ huynh bây giờ, trong đó có cả mình, còn nhiều vấn đề quá. Và việc đọc sách nuôi dạy con là việc nên làm, nên duy trì thường xuyên, cho đến khi con cái trưởng thành.
Nha Sach Vuong Gia
Nha Sach Vuong Gia
Read More
Buông tay con quả thực rất khó khăn, nhưng là cách tốt nhất để trẻ tìm thấy con đường riêng cho bản thân, và cha mẹ có thể sống cuộc đời mình. Như cá rô phi ngậm con trong miệng để bảo bọc rồi nhả con ra ngay khi con đủ sức sinh tồn, những người làm cha mẹ cần học cách buông tay con để con tự do khám phá và không lớn. Hãy tin rằng con cái mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, như chú linh dương non trong câu chuyện. Mỗi lần trẻ vấp ngã và tự đứng dậy, chính là một lần trẻ học cách thích nghi với cuộc đời."" trích KỶ LUẬT MỀM CỦA TRÁI TIM
Đào Yến
Đào Yến
Read More
Điều đầu tiên mà em tâm đắc trong "Kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học" là việc chị Thu đã chuẩn bị tinh thần cho phụ huynh trước khi hướng đến các con bằng việc khuyên bố mẹ hãy "Bình tĩnh, bình tâm, bình an". Điều thứ hai khiến em rất hào hứng khi đọc sách, đó là chị Thu luôn lồng ghép các quy tắc ứng xử, quy tắc học tập một cách ngắn gọn vào các bảng biểu xinh xắn để người đọc có thể biến chúng thành "slogan chỉ đường" cho bản thân và con cái.
Phương
Phương
Read More
Em yêu lối viết dung dị, gần gũi, không diệu vợi khó hiểu của chị. Thấm vào tư tưởng rất tự nhiên luôn chị ạ, em tin mong muốn của chị rằng mỗi gia đình trên tủ sách có từng cuốn chị đã viết ra, ắt sẽ tìm được cách hóa giải khó khăn trên hành trình đồng hành cùng con.
Phương Anh
Phương Anh
Read More
Mỗi cuốn sách của chị Thu lại có sự chiêm nghiệm những bài học của chính chị, đi gần hơn đến nhu cầu sâu bên trong trẻ, kết nối với trẻ hơn, nên càng đọc những cuốn của chị, mình càng thấy “ngòi bút” của chị không chỉ gần gũi mà “sắc hơn”. ...
Hiển Trần
Hiển Trần
Read More
May mắn là 1 trong số 100 độc giả đầu tiên cầm trên tay quyển cẩm nang KỸ NĂNG TỰ HỌC CHO TRẺ TIỂU HỌC của tác giả Aki Nguyễn. Cuốn sách này vô cùng cuốn hút, ý nghĩa. Ba mẹ thực sự nên có 1 cuốn trên tủ sách gối đầu giường nhà mình. Hành trình nuôi dạy con không có chỗ cho sự nhàn hạ. Những gì cha mẹ nỗ lực trong việc nuôi dạy con hôm nay, chính là những dấu chân in lại trên con đường bùn. Nỗ lực càng nhiều, thành quả ta nhận lại càng lớn.
Hoàng Hạnh
Hoàng Hạnh
Read More
Một cuốn sách không chỉ hướng dẫn kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học mà còn hướng dẫn cách ứng xử của ba mẹ khi con bắt đầu vào giai đoạn tiểu học. Cuốn sách này khá hay, mình theo dõi tác giả chia sẻ từ lúc viết bài cho đến đợi cô ấy xuất bản, mình đặt mua liền để có được chữ ký của tác giả, khi cầm được nó đọc nội dung đúng cuốn mình cần.
Dương Phương Anh
Dương Phương Anh
Read More
Khép lại cuốn sách hay luôn làm mình tiếc nuối như tạm chia tay một người bạn! Kỉ luật mềm trong gia đình của chị Nguyen Thi Thu với những quy tắc, cách ứng xử trong từng tình huống cụ thể rất gần gũi với mình. Mình như thấy bản thân trong từng tình huống ấy. Có rất nhiều điều mình tâm đắc nhưng có lẽ những câu “Hãy yêu thương con vô điều kiện và sống thật tốt cuộc đời của chính mình “ và câu “Tài năng là thứ đem đến cho con thành công, nhưng đạo đức mới là thứ đem đến cho con hạnh phúc, khiến mình ấn tượng nhất.
Độc giả
Độc giả
Read More
Nhắc đến Nguyễn Thị Thu là nhắc đến những kỷ luật, những quy tắc cụ thể cho từng hoàn cảnh, từng tình huống rõ ràng và xuyên suốt. Một điều mình yêu thích các tác phẩm của chị nữa là ngoài cung cấp kiến thức, chị lồng ghép những ví dụ rất cụ thể mà cậu bé Bon_con trai của chị đã trải qua và cách xử lý từng tình huống của chị, từ đó mình hiểu sâu hơn về kiến thức mà chị đã đưa ra. Điển hình là cách chị làm gương cho con, cách chị nói chuyện và tôn trọng con từ đó cu cậu ứng xử rất tốt với Ba, Mẹ và bạn bè.
Độc giả
Độc giả
Read More
Cảm nhận của em về cuốn "Kỷ luật mềm trong gia đình" là nó như 1 cuốn cẩm nang chứa tất tần tật những điều cần lưu ý trong quá trình nuôi dạy con khi con còn nhỏ. Những điều chị chia sẻ xuyên suốt cuốn sách và đặc biệt là phần đầu như đang hướng dẫn các bố mẹ thực hành chánh niệm, thiền trong tỉnh thức vậy. Việc chú tâm vào các hoạt động cùng con, việc hướng dẫn bố mẹ lấy lại được bình an, nhắc nhở bố mẹ sống thật tốt cuộc đời của mình. Đây chính là để tạo dựng khởi đầu an lạc, hạnh phúc cho cuộc đời con. Cảm giác thật yên bình khi đọc lướt qua những trang sách. Từng đoạn bố trí mạch lạc, khoa học khiến em cứ đọc hết trang này rồi qua trang khác như trong 1 nhịp thở vậy á chị (kiểu k muốn ngừng)
Độc giả
Độc giả
Read More
Tớ đọc rất nhiều sách nuôi dạy con của các tác giả đến từ nhiều nền văn hoá khác nhau trong 7 năm qua từ khi sinh bé thứ nhất. Sách của cậu viết bởi người Việt cho người Việt nên rất gần gũi, có sự hiểu biết sâu sắc về văn hoá xã hội VN để từ đó đưa ra các giải pháp gợi ý.
Độc giả
Độc giả
Read More
Là một trong những cuốn sách hay nhất về nuôi dạy con mà mình có, và cũng là cuốn mình đọc hết từ đầu đến cuối. Không lý thuyết, giáo điều hay chung chung như những cuốn sách khác ,"kỷ luật mềm trong gia đình" thật sự là một cuốn sách dạy thực hành, chính xác là cầm tay chỉ việc, làm như thế nào với hành động và cảm xúc của trẻ,làm thế nào rèn nề nếp cho trẻ, từng hoàn cảnh được tác giả miêu tả chi tiết, giải thích rất cụ thể và tỉ mỉ, nó rất chân thực và gần gũi,đến ngay cả con ăn vạ phải như nào, nói ra sao, đều được lưu tâm trong cuốn sách này.
Vũ Lâm
Vũ Lâm
Read More
7 điều tâm đắc từ “Kỉ luật mềm của trái tim”trái 1. Gia đình là nơi dạy trẻ về cảm xúc, còn trường học là nơi dạy trẻ kiến thức. 2. Cảm xúc đi trước, kiến thức theo sau nên gia đình luôn đóng vai trò quan trọng nhất đối với trẻ đặc biệt là những năm tháng đầu đời. 3. Thật khó để bố mẹ dạy con những phẩm chất mà bố mẹ không có, nếu không là gương cho thì con cái cũng sẽ không học theo được. Sẽ rất khó dạy con biết làm việc nhà hay tính ngăn nắp gọn gàng khi con không được chính mắt thấy bố mẹ cũng gọn gàng và ngôi nhà mình ở luôn ngăn nắp. ...
Độc giả
Read More
...Ngẫm nghĩ, và rồi mình từ bỏ ý định, quyết tâm tự thay đổi bản thân để học cách làm người Mẹ Hạnh Phúc (Người mẹ hạnh phúc chứ không phải là một người mẹ Hoàn Hảo). Hôm nay đọc tới những trang sách này, mình lại thấy lại những tư tưởng ấy. Mình mỉm cười, cảm thấy từng dòng chữ chạm vào trái tim mình. Từng dòng chữ, từng ý, từng tư tưởng, lạ mà thân quen...làm mình càng thêm tự tin, làm mình càng thêm cố gắng, tự nhắc nhở bản thân những điều nhiều khi quên mất chưa làm được: ...
Tran Thi Minh Trang
Tran Thi Minh Trang
Read More
“Chúng ta không bao giờ thay đổi được quá khứ, nhưng có thể thay đổi tương lai, bắt đầu từ hôm nay khi bạn đọc quyển sách cuốn sách này. Hãy mở ra đọc lại nó bất cứ khi nào bạn đang gặp khó khăn, bạn nhé”…. Những lời em viết trên từng trang sách, mình cảm nhận thật rõ từng gửi gắm, tâm huyết của một người Mẹ, một người làm giáo dục chân chính…để các con được lớn trọn vẹn và những người làm cha mẹ một cách bình tĩnh, bình tâm và bình an!
Previous
Next

SỰ KIỆN AKI NGUYỄN

NHỮNG ĐẦU SÁCH DÀNH CHO BẠN