Những đứa trẻ lớn lên “khập khiễng”

Mấy hôm rồi mình cứ trăn trở mãi và hôm nay mình quyết định viết ra câu chuyện này. Nó là cảm nhận chung của mình về bức tranh giáo dục nhà trường và giáo dục gia đình ở Việt Nam hiện đại. Khi mà rất nhiều vấn đề xảy ra thì hậu quả gánh chịu sẽ là những đứa trẻ, là thế hệ tương lai của đất nước mình.

Trải nghiệm hai năm về Việt Nam làm việc trong môi trường giáo dục mầm non đã cho mình ít nhiều sự so sánh, đối chiếu để giác ngộ ra rất nhiều điều, đâu là sự khác biệt lớn nhất trong giáo dục ở Nhật và ở Việt Nam. Chẳng có gì là bí quyết to tát của người Nhật cả. Tất cả đến từ môi trường giáo dục đồng nhất mà ra, gia đình và nhà trường cùng chung quan điểm.

1. Bí quyết của nền giáo dục Nhật Bản

Những bài báo ca ngợi giáo dục ở trường học của Nhật ABC, mà thường bỏ qua chi tiết cực kì quan trọng của GD Nhật đó là sự đồng nhất trong quan điểm giáo dục ở cả gia đình và nhà trường. Trong những năm tháng ở Nhật cũng kênh qua 2 trường mầm non cho con, mình thấy không phải trường nào cũng tốt, không phải giáo viên nào cũng ứng xử tốt với trẻ đâu, nhưng vì sao mặt bằng chung của GD Nhật vẫn tốt, đó là vì có sự đồng nhất trong tiêu chuẩn giáo dục phổ cập khắp cả nước từ trường công đến trường tư.

Và đặc biệt quan trọng hơn đó là môi trường giống nhau về quan điểm giáo dục giữa giáo dục gia đình và giáo dục nhà trường trên một nền tảng văn hoá ứng xử bền vững, để từ đó tạo ra một nước Nhật với những con người Nhật ứng xử văn minh, lịch sự và sống có trách nhiệm như vậy.

Đứa trẻ ở trường được dạy tự lập như nào, được cô ứng xử nhẹ nhàng, cương nhu đúng lúc như nào, kiên nhẫn như nào thì ở nhà bố mẹ cũng kiên nhẫn, thừa nhận tôn trọng con như thế. Cũng tuỳ từng gia đình mà mức độ chỉn chu, chăm chút cho con khác nhau, nhưng xét trên mặt bằng chung thì 80-90% đứa trẻ đều được dạy dỗ với cùng một quy tắc ứng xử.

Khi mình cho Bon đi chơi ở công viên và đi giao lưu cùng với các bạn ở lớp Bon, và bạn hàng xóm mình đều thấy cách các bố mẹ ứng xử với con khá gần nhau, thậm chí nhiều cái mình còn phải học hỏi theo từ các mẹ.

Phải chăng chính vì hồi còn nhỏ các bố mẹ ấy cũng đã được bố mẹ mình ứng xử như vậy rồi, nên việc ứng xử với con cũng giống như hơi thở, thấm vào từng lối sống.

2. Văn hoá giáo dục gia đình ở Việt Nam

Ở Việt Nam, kỹ năng làm cha mẹ dường như còn rất yếu, bởi đa phần chúng ta vẫn thường chăm con theo bản năng, theo kinh nghiệm và theo thói quen đã được giáo dục mà thành. Văn hoá giáo dục gia đình không có bản sắc thực sự, thì thường rất dễ bị biến hoá, bị mai một và bị cuốn đi theo lối sống hiện đại vật chất dư thừa, bệnh chạy đua thành tích lên ngôi. Nhìn vào số lượng sách giáo dục gia đình của tác giả Việt viết, viết về chính chủ đề của Việt Nam chắc chỉ đếm đủ dầu ngón chân và ngón tay giữa hàng ngàn các cuốn sách giáo dục được dịch từ Mỹ, Nhật, Do Thái, Pháp, Hàn…

Bản thân các bố mẹ cũng vậy, cũng bị bủa vây bởi những phương pháp và trào lưu giáo dục, mà đôi khi nó làm nhiễu loạn lập trường của bản thân về việc xây dựng mục tiêu giáo dục gia đình cho chính gia đình mình. Mỗi gia đình là mỗi kiểu ứng xử với con, nhưng đa phần sẽ dựa trên thói quen và kinh nghiệm học hỏi từ người đi trước, từ bố mẹ, hàng xóm…

3. Những đứa trẻ “khập khiễng”

Vì sao mình gọi những đứa trẻ Việt Nam hiện đại là những đứa trẻ lớn lên khập khiễng, bởi vì ở Việt Nam văn hoá gia đình chưa kịp lớn kịp để phù hợp với tốc độ phát triển và thay đổi của đời sống vật chất và xã hội. Ở trường được giáo dục một kiểu, về nhà lại môt phách khác và chúng lớn lên giữa hai kiểu lệch tông ấy. Thậm chí trong gia đình nhiều thế hệ cũng có sự lệch tông nhau.

3.1 Sự phó thác và đổ lỗi vào giáo dục nhà trường

Có những phụ huynh đến trường hỏi học sẽ ở tâm thế tìm trường thật tốt để giao phó mọi việc dạy dỗ con cho nhà trường Có phụ huynh khi con có vấn đề gì sẽ luôn đổ lỗi cho nhà trường và cho thầy cô

Có phụ huynh khi con có vấn đề, cô trao đổi về cách ứng xử với con thì chỉ ậm ừ cho qua, hoặc cười trừ, hoặc ở lớp cô ứng xử một kiểu, về nhà ông bà bố mẹ lại chiều theo kiểu khác ….có muôn vàn kiểu phụ huynh ở Việt Nam, đến từ muôn vàn kiểu văn hoá giáo dục gia đình khác nhau, và đó chính là rào cản lớn nhất để giúp trẻ em Việt Nam được giáo dục một cách bài bản nhất.

Giáo dục nhà trường có thể lớn (thậm chí mình thấy lớn rất nhanh) nhưng dường như giáo dục gia đình thì lại không hề lớn, thậm chí không muốn nói là thụt lùi trong thời đại dư thừa vật chất so với thời đói khổ ngày xưa.

Bạn có thể dành cả thanh xuân kiếm tiền cho con học trường xịn, mà không dành thời gian quan tâm sát sao đến con hàng ngày thì việc kiếm tiền kia cũng là vô nghĩa. Nếu bạn giao phó mọi việc dạy dỗ con cho nhà trường, ở trường rèn kỹ năng mềm, rèn quy tắc ứng xử mà ở nhà bạn thả rông con muốn làm gì thì làm, chiều theo mọi nhu cầu của con, làm thay mọi việc cho con, thì chỉ góp phần tạo ra những đứa trẻ “khập khiễng” cả về tâm hồn và trí tuệ.

Ở trường bạn đòi hỏi các cô phải kiên nhẫn, mềm mỏng với con khi ứng xử nhưng về nhà câu trước câu sau bạn đã nổi cáu, quát ầm ĩ mắng con, chẳng thể kiên nhẫn để dạy con, nhưng lại luôn mong con phải ngoan, phải giỏi. Cái gì ở nhà bố mẹ không làm được thì đòi hỏi ở nhà trường, đó là một điều phi lí trong giáo dục gia đình ở Việt Nam.

3.2 Những cha mẹ tự mình tước bỏ quyền làm cha mẹ

Có thể dễ dàng nhận thấy xu hướng của các bố mẹ trẻ sống cùng ông bà hay có giúp việc đó là việc giao việc chăm con hàng ngày cho ông bà. Đây cũng là một trong những nguyên nhân rất lớn để góp phần tạo nên những đứa trẻ “khập khiễng”. Mình còn nghe nói về xu hướng các bạn trẻ muốn yêu nhanh, cưới sớm, đẻ con vội để “Rút ngắn tuổi thanh xuân không phải làm mẹ bỉm sữa quá lâu”, và “tranh thủ lúc ông bà nội ngoại còn đang khoẻ mạnh trông cháu giùm”. Thực là quá nhanh quá nguy hiểm với kiểu tư duy ấy khi làm cha mẹ.

Thậm chí rất nhiều cha mẹ trẻ vì bị bố mẹ giục đẻ nên đẻ ra và đấy tôi đẻ ra rồi, ông bà tự nuôi cháu nhé. Số lượng cha mẹ quá nhanh và quá nguy hiểm, tự mình từ bỏ quyền nuôi dạy con ấy dường như ngày một tăng. Và kết quả là những đứa trẻ thiếu sự quan tâm, sát sao của bố mẹ, chúng quen với sự chiều chuộng của ông bà và giúp việc, nên đến lớp cũng đòi hỏi cô giáo là muốn gì được nấy. Chúng không chấp nhận việc ở lớp phải chia sẻ đồ chơi với bạn, phải tự mình làm những việc cá nhân bởi vì “Con quen muốn gì được nấy rồi. Con không biết làm vì ở nhà mọi người làm hết cho con rồi”.

Đây là hai comment của độc giả trong bài viết của mình trên báo tuổi trẻ

https://tuoitre.vn/me-viet-day-con-kieu-nhat-20190102122429…

1. Tôi thấy riết rồi người ta sống thiếu trách nhiệm với gia đình, lười việc nhà trong khi gia đình chính là tổ ấm, nhà là nơi che nắng che mưa, là nơi diễn ra các sinh hoạt. Có nhiều gia đình, hai vợ chồng thường gây gổ, nạnh nhau việc nhà, ai cũng cho mình mệt nhọc vì công việc kiếm tiền bên ngoài nên không muốn làm việc nhà. Người già và trẻ em không được chăm lo vì các cặp vợ chồng đi sớm về khuya, ai cũng cho là mình vì công việc kiếm tiền lo cho gia đình. Những người sống với cha mẹ thì phó thác việc nhà và con cái cho cha mẹ dù cha mẹ đã già. Người không sống chung với cha mẹ thì phó thác nhà cửa, con cái cho người giúp việc, không quan tâm, chăm sóc, dạy dỗ con cái. Chính vì thế mà dù đời sống vật chất có lên cao nhưng chất lượng cuộc sống giảm, hạnh phúc gia đình không đảm bảo, tệ nạn xã hội ngày một tăng.

2. Trong xã hội ta hiện tại không ít gia đình phó mặc con cái cho nhà trường dạy dỗ và hầu như ít quan tâm đến việc mình phải dạy con cái bằng chính phong cách sống thực tế của mình trong gia đình. Hầu như quá nhiều người mải mê làm ăn và sống theo cách sống của mình nhiều lúc đến quá phóng khoáng, không nề nếp, không có một sự ổn định và phong cách chuẩn mực, vì vậy, theo tôi, đó cũng chính là lý do mà tại sao gần đây tội phạm trong nước ta đang lộ dần xu hướng trẻ hóa.

4. Giáo dục gia đình là gì

Đó là thời gian chất lượng bạn dành cho con để trò chuyện, để kiên nhẫn dạy con, để giải thích và lắng nghe con, để làm gương cho con, và để chăm chút cho con từ những điều rất nhỏ.

Có mẹ bảo sao về nhà con chẳng kể chuyện gì ở trường với chị em ạ, vậy chị có hay trò chuyện với con không?

Có những trẻ cả mấy ngày không tắm gội, không thay quần áo vì ba mẹ bận quá chẳng có thời gian. Uh 1-2 ngày không tắm không thay quần áo có thể chấp nhận được, chứ cả 4-5 ngày thì sao gọi là yêu con, chăm sóc cho con.

Có những bạn balo cô để quần áo bẩn thì hôm sau vẫn vậy, thậm chí mấy ngày vẫn để bốc mùi trong balo Có những bố mẹ cô giáo trao đổi tình hình của con ở lớp, hễ chê con là không thích là nói cô thế này thế kia với con, chứ con tui có như vậy đâu

Có những bố mẹ cô trao đổi việc con đánh bạn, con hư để cùng thống nhất quan điểm với gia đình về cách ứng xử thì thường là ậm ờ cho qua “Ôi ở nhà nó cũng thế đấy cô ạ” và hết phim. Ở Việt Nam thật dễ dàng trong chuyện nhờ cô cho trẻ uống thuốc mà chẳng cần giấy chứng nhận của bác sĩ. Thật dễ dàng với việc đòi hỏi giáo viên, đổ lỗi cho giáo viên và rất ít khi nhìn nhận trách nhiệm thuộc về cha mẹ về gia đình khi đứa trẻ có lỗi.

Những cuộn phim như thế cứ ngày qua ngày lặp đi lặp lại ở rất nhiều gia đình. Bố mẹ bận, đến nỗi không thể dành thời gian trò chuyện, chơi với con dù chỉ một chút.

5. Câu chuyện của bản thân mình

Khoảng gần 2 tháng trước mình gặp vấn đề với Bon. Đó là cô giáo ở lớp chia sẻ về việc trong hoạt động học con không hợp tác, con nghịch làm ảnh hưởng đến các bạn khác và cô nói con không nghe. Thậm chí có lần con còn vênh mặt lên thách thức lại cô. Con hay nói các từ bậy bạ và các bạn khác bắt chước theo, rồi có khi con nói bậy làm các bạn khác lại thích thú cười.

Khi cô trao đổi lại tình hình với mình, mình bình tĩnh để trao đổi lại cùng cô về cách giải quyết vấn đề của con, để cố gắng thống nhất với nhau về cách xử lí tình huống ở trường cũng như ở nhà. Nguyên nhân để con có những hành vi như vậy thì có rất nhiều. Cũng có thể do thời gian đó ra mắt sách nên mình bận kí sách và không dành thời gian nhiều cho con, để con tự chơi, nhiều hôm đi ngủ muộn, đến nỗi bố Bon bảo nếp ngủ sớm mẹ luyện cho Bon đâu rồi mà dạo này ngủ muộn thế, toàn 9g rưỡi 10g mới đi ngủ. Mình đã trao đổi, nói chuyện cũng với Bon về những việc làm của con ở lớp khiến cô buồn, ảnh hưởng đến các bạn khác như nào. Các cô trong lớp đã có sự điều chỉnh về cách ứng xử và có những biện pháp khi con không hợp tác. Vì thế sau 2-3 tuần mọi chuyện đã dễ chịu hơn rất nhiều. Con cũng đã hợp tác và ngoan hơn.

Mình đặt câu hỏi với Bon “Bon ơi, cô April rất buồn khi con không muốn học cùng cô, và khều các bạn khác nghịch trong giờ, các bạn khác không học được. Mình làm vậy là ảnh hưởng đến các bạn khác đó con. Theo con thì con nên làm như nào để cô vui, và không ảnh hưởng đến các bạn khác?”.

Mấy ngày ấy mình nói chuyện nhiều để Bon suy nghĩ, vì ở tuổi này con cần tự mình suy nghĩ xem mình nên làm gì để người khác vui, để không làm phiền người khác, thay vì việc phải làm theo những mệnh lệnh của người lớn đưa ra. Đó là cách mình thường giải quyết ở lứa tuổi này của Bon, để khuyến khích con tự mình suy nghĩ ra cách giải quyết và suy nghĩ đến cảm xúc của người khác. Cách này tuy không có tác dụng ngay nhưng hiệu quả lại lâu dài cho con sau này.

Quan sát ở trường mầm non mình nhận thấy những trẻ nào được cha mẹ quan tâm, dành thời gian cho sẽ khác hẳn những bạn không được bố mẹ quan tâm dạy dỗ hàng ngày. Những lớp nào càng có nhiều phụ huynh đồng quan điểm giáo dục với nhà trường, sát sao trao đổi với nhà trường tình hình của con thì tập thể học sinh lớp đó cực kì ổn.

Qua những trải nghiệm của bản thân mình và qua những gì quan sát hàng ngày mình khẳng định rằng môi trường giáo dục tuyệt vời nhất cho một đứa trẻ chính là sự đồng nhất trong quan điểm giáo dục ở gia đình và nhà trường.

Không gì tuyệt vời bằng việc mỗi ngày bạn dành ra 30 phút để trò chuyện, hay làm việc gì đó cùng con. Đó là đúc kết của chính mình sau khi bỏ bê con một thời gian. Và rất may mắn mình nhìn nhận ra để điều chỉnh lại chính bản thân mình.

Sự gắn kết được hình thành từ chính những trải nghiệm chung. Trải nghiệm ấy là việc bạn đọc hay kể cho con một câu chuyện, là cùng con làm một bài tập trong sách, cùng làm một trò chơi khoa học, cùng cắt dán một sản phẩm, cùng chơi bán đồ hàng….Cách mình đang làm với Bon ở nhà là mỗi ngày 1 việc như vậy, chỉ với mục đích duy nhất là gắn kết tình cảm với con, sau một thời gian bị dán đoạn.

Cách duy nhất để con bạn tin tưởng và nghe lời bạn chính là hãy cho chúng thấy bạn thật sự yêu thương và dành thời gian cho chúng.

Giáo dục gia đình hãy bắt đầu từ việc mình bỏ công việc lại sau cánh cửa để toàn tâm toàn ý với con ở nhà.

Giáo dục gia đình từ việc ngưng dùng điện thoại khi ở nhà, không trả lời điện thoại hay xem điện thoại trong bữa ăn

Giáo dục gia đình từ việc lên lịch kế hoạch cho từng ngày, từng tuần và cố gắng từng chút một follow theo nó.

Chúng mình có quyền lựa chọn cuộc sống như thế nào mà mọi người nhỉ.

VỀ TÁC GIẢ AKI NGUYỄN

Aki Nguyễn tên thật là Nguyễn Thị Thu (sinh năm 1986). Tốt nghiệp tiến sĩ khoa Môi trường, tại đại học Tsukuba, Nhật Bản.

bài viết dành cho bạn

CẢM NHẬN TỪ ĐỘC GIẢ

Maiphuong Tran
Maiphuong Tran
Read More
Follow đọc bài của chị mấy năm rồi thấy có những điều giản dị mà thấm vô cùng. Hành trình đồng hành cùng con của cha mẹ luôn là hành trình không có điểm kết, thời gian bên con có thể không nhiều trong ngày nhưng nhất định phải chất lượng từng phút, đó có thể là cùng con dọn dẹp, gấp đồ, cùng đọc sách, nói về một ngày ở trường của con...Em cảm ơn những câu chuyện thường nhật của chị và Bon đã là ví dụ thực tế cho những chia sẻ của chị.
Trịnh Minh Tuấn
Trịnh Minh Tuấn
Read More
Mình nhận được sách tặng của tác giả từ buổi chiều, tối hôm đó đọc hết 1/2 và nghĩ bụng không thể không review tựa sách này. Tối hôm sau dự định đọc hết để viết giới thiệu thì thấy vợ đang say sưa đọc bên bàn học cùng con gái. Sang hôm sau, thấy phòng ngủ, phòng khách và phòng bếp... thay đổi. Như một phép màu.
Ngô Hương Thảo
Ngô Hương Thảo
Read More
Đã có lúc mình nghĩ rằng, thôi, giới thiệu sách nuôi dạy con như thế là nhiều rồi, thêm nữa có khi các bố mẹ bị rối loạn, tẩu hỏa nhập ma, rồi chẳng biết đường nào mà dạy con. Nhưng sau những vụ ồn ào xảy ra xung quanh con trẻ, mình mới thấy, việc nuôi dạy con của đa số các phụ huynh bây giờ, trong đó có cả mình, còn nhiều vấn đề quá. Và việc đọc sách nuôi dạy con là việc nên làm, nên duy trì thường xuyên, cho đến khi con cái trưởng thành.
Nha Sach Vuong Gia
Nha Sach Vuong Gia
Read More
Buông tay con quả thực rất khó khăn, nhưng là cách tốt nhất để trẻ tìm thấy con đường riêng cho bản thân, và cha mẹ có thể sống cuộc đời mình. Như cá rô phi ngậm con trong miệng để bảo bọc rồi nhả con ra ngay khi con đủ sức sinh tồn, những người làm cha mẹ cần học cách buông tay con để con tự do khám phá và không lớn. Hãy tin rằng con cái mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, như chú linh dương non trong câu chuyện. Mỗi lần trẻ vấp ngã và tự đứng dậy, chính là một lần trẻ học cách thích nghi với cuộc đời."" trích KỶ LUẬT MỀM CỦA TRÁI TIM
Đào Yến
Đào Yến
Read More
Điều đầu tiên mà em tâm đắc trong "Kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học" là việc chị Thu đã chuẩn bị tinh thần cho phụ huynh trước khi hướng đến các con bằng việc khuyên bố mẹ hãy "Bình tĩnh, bình tâm, bình an". Điều thứ hai khiến em rất hào hứng khi đọc sách, đó là chị Thu luôn lồng ghép các quy tắc ứng xử, quy tắc học tập một cách ngắn gọn vào các bảng biểu xinh xắn để người đọc có thể biến chúng thành "slogan chỉ đường" cho bản thân và con cái.
Phương
Phương
Read More
Em yêu lối viết dung dị, gần gũi, không diệu vợi khó hiểu của chị. Thấm vào tư tưởng rất tự nhiên luôn chị ạ, em tin mong muốn của chị rằng mỗi gia đình trên tủ sách có từng cuốn chị đã viết ra, ắt sẽ tìm được cách hóa giải khó khăn trên hành trình đồng hành cùng con.
Phương Anh
Phương Anh
Read More
Mỗi cuốn sách của chị Thu lại có sự chiêm nghiệm những bài học của chính chị, đi gần hơn đến nhu cầu sâu bên trong trẻ, kết nối với trẻ hơn, nên càng đọc những cuốn của chị, mình càng thấy “ngòi bút” của chị không chỉ gần gũi mà “sắc hơn”. ...
Hiển Trần
Hiển Trần
Read More
May mắn là 1 trong số 100 độc giả đầu tiên cầm trên tay quyển cẩm nang KỸ NĂNG TỰ HỌC CHO TRẺ TIỂU HỌC của tác giả Aki Nguyễn. Cuốn sách này vô cùng cuốn hút, ý nghĩa. Ba mẹ thực sự nên có 1 cuốn trên tủ sách gối đầu giường nhà mình. Hành trình nuôi dạy con không có chỗ cho sự nhàn hạ. Những gì cha mẹ nỗ lực trong việc nuôi dạy con hôm nay, chính là những dấu chân in lại trên con đường bùn. Nỗ lực càng nhiều, thành quả ta nhận lại càng lớn.
Hoàng Hạnh
Hoàng Hạnh
Read More
Một cuốn sách không chỉ hướng dẫn kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học mà còn hướng dẫn cách ứng xử của ba mẹ khi con bắt đầu vào giai đoạn tiểu học. Cuốn sách này khá hay, mình theo dõi tác giả chia sẻ từ lúc viết bài cho đến đợi cô ấy xuất bản, mình đặt mua liền để có được chữ ký của tác giả, khi cầm được nó đọc nội dung đúng cuốn mình cần.
Dương Phương Anh
Dương Phương Anh
Read More
Khép lại cuốn sách hay luôn làm mình tiếc nuối như tạm chia tay một người bạn! Kỉ luật mềm trong gia đình của chị Nguyen Thi Thu với những quy tắc, cách ứng xử trong từng tình huống cụ thể rất gần gũi với mình. Mình như thấy bản thân trong từng tình huống ấy. Có rất nhiều điều mình tâm đắc nhưng có lẽ những câu “Hãy yêu thương con vô điều kiện và sống thật tốt cuộc đời của chính mình “ và câu “Tài năng là thứ đem đến cho con thành công, nhưng đạo đức mới là thứ đem đến cho con hạnh phúc, khiến mình ấn tượng nhất.
Độc giả
Độc giả
Read More
Nhắc đến Nguyễn Thị Thu là nhắc đến những kỷ luật, những quy tắc cụ thể cho từng hoàn cảnh, từng tình huống rõ ràng và xuyên suốt. Một điều mình yêu thích các tác phẩm của chị nữa là ngoài cung cấp kiến thức, chị lồng ghép những ví dụ rất cụ thể mà cậu bé Bon_con trai của chị đã trải qua và cách xử lý từng tình huống của chị, từ đó mình hiểu sâu hơn về kiến thức mà chị đã đưa ra. Điển hình là cách chị làm gương cho con, cách chị nói chuyện và tôn trọng con từ đó cu cậu ứng xử rất tốt với Ba, Mẹ và bạn bè.
Độc giả
Độc giả
Read More
Cảm nhận của em về cuốn "Kỷ luật mềm trong gia đình" là nó như 1 cuốn cẩm nang chứa tất tần tật những điều cần lưu ý trong quá trình nuôi dạy con khi con còn nhỏ. Những điều chị chia sẻ xuyên suốt cuốn sách và đặc biệt là phần đầu như đang hướng dẫn các bố mẹ thực hành chánh niệm, thiền trong tỉnh thức vậy. Việc chú tâm vào các hoạt động cùng con, việc hướng dẫn bố mẹ lấy lại được bình an, nhắc nhở bố mẹ sống thật tốt cuộc đời của mình. Đây chính là để tạo dựng khởi đầu an lạc, hạnh phúc cho cuộc đời con. Cảm giác thật yên bình khi đọc lướt qua những trang sách. Từng đoạn bố trí mạch lạc, khoa học khiến em cứ đọc hết trang này rồi qua trang khác như trong 1 nhịp thở vậy á chị (kiểu k muốn ngừng)
Độc giả
Độc giả
Read More
Tớ đọc rất nhiều sách nuôi dạy con của các tác giả đến từ nhiều nền văn hoá khác nhau trong 7 năm qua từ khi sinh bé thứ nhất. Sách của cậu viết bởi người Việt cho người Việt nên rất gần gũi, có sự hiểu biết sâu sắc về văn hoá xã hội VN để từ đó đưa ra các giải pháp gợi ý.
Độc giả
Độc giả
Read More
Là một trong những cuốn sách hay nhất về nuôi dạy con mà mình có, và cũng là cuốn mình đọc hết từ đầu đến cuối. Không lý thuyết, giáo điều hay chung chung như những cuốn sách khác ,"kỷ luật mềm trong gia đình" thật sự là một cuốn sách dạy thực hành, chính xác là cầm tay chỉ việc, làm như thế nào với hành động và cảm xúc của trẻ,làm thế nào rèn nề nếp cho trẻ, từng hoàn cảnh được tác giả miêu tả chi tiết, giải thích rất cụ thể và tỉ mỉ, nó rất chân thực và gần gũi,đến ngay cả con ăn vạ phải như nào, nói ra sao, đều được lưu tâm trong cuốn sách này.
Vũ Lâm
Vũ Lâm
Read More
7 điều tâm đắc từ “Kỉ luật mềm của trái tim”trái 1. Gia đình là nơi dạy trẻ về cảm xúc, còn trường học là nơi dạy trẻ kiến thức. 2. Cảm xúc đi trước, kiến thức theo sau nên gia đình luôn đóng vai trò quan trọng nhất đối với trẻ đặc biệt là những năm tháng đầu đời. 3. Thật khó để bố mẹ dạy con những phẩm chất mà bố mẹ không có, nếu không là gương cho thì con cái cũng sẽ không học theo được. Sẽ rất khó dạy con biết làm việc nhà hay tính ngăn nắp gọn gàng khi con không được chính mắt thấy bố mẹ cũng gọn gàng và ngôi nhà mình ở luôn ngăn nắp. ...
Độc giả
Read More
...Ngẫm nghĩ, và rồi mình từ bỏ ý định, quyết tâm tự thay đổi bản thân để học cách làm người Mẹ Hạnh Phúc (Người mẹ hạnh phúc chứ không phải là một người mẹ Hoàn Hảo). Hôm nay đọc tới những trang sách này, mình lại thấy lại những tư tưởng ấy. Mình mỉm cười, cảm thấy từng dòng chữ chạm vào trái tim mình. Từng dòng chữ, từng ý, từng tư tưởng, lạ mà thân quen...làm mình càng thêm tự tin, làm mình càng thêm cố gắng, tự nhắc nhở bản thân những điều nhiều khi quên mất chưa làm được: ...
Tran Thi Minh Trang
Tran Thi Minh Trang
Read More
“Chúng ta không bao giờ thay đổi được quá khứ, nhưng có thể thay đổi tương lai, bắt đầu từ hôm nay khi bạn đọc quyển sách cuốn sách này. Hãy mở ra đọc lại nó bất cứ khi nào bạn đang gặp khó khăn, bạn nhé”…. Những lời em viết trên từng trang sách, mình cảm nhận thật rõ từng gửi gắm, tâm huyết của một người Mẹ, một người làm giáo dục chân chính…để các con được lớn trọn vẹn và những người làm cha mẹ một cách bình tĩnh, bình tâm và bình an!
Previous
Next

SỰ KIỆN AKI NGUYỄN

NHỮNG ĐẦU SÁCH DÀNH CHO BẠN