Tin tưởng con để con được tự mình quyết định và tự chịu trách nhiệm

Những kỉ niệm hồi Bon 2 tuổi trong thời kì muốn cái gì cũng thích được tự làm

ちゃんと責任をとらないとだめ、自分で責任を取ってね (Tạm dịch: Con phải tự mình chịu trách nhiệm nhé. Không chịu trách nhiệm là không được đâu.)

Câu nói mình dạy Bon mấy tháng trước, thế mà dạo gần đây cu cậu đã thuộc lòng để trêu lại bố mẹ rồi đấy. Khi Bon bắt đầu lên 2, một nửa những cơn phản kháng, các vụ ì xèo của hai mẹ con là liên quan đến vấn đề Bon “thích chứng tỏ bản thân, thích tự mình làm, thích được làm theo trật tự của riêng mình”. Từ khi tin vào con và trao cho con quyền tự quyết mình không còn bị stress quá nhiều với những đòi hỏi của Bon nữa. Vì suy cho cùng chính con mới là người phải chịu trách nhiệm về cuộc đời mình chứ không phải là ba mẹ. Muốn thế thì năng lực tự phán đoán và quyết định cũng vô cùng quan trọng, tự bản thân nó sẽ giúp con biết tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình sau này.

1. Mẹ tin rằng con sẽ giữ lời hứa (giống kiểu đánh cá cược ý )

Từ khi 1 tuổi rưỡi Bon luôn được dạy phải chờ theo thứ tự, thế nên khi lên 2 tuổi cu cậu áp dụng rất nhanh để đưa ra thứ tự, quy tắc (rule) của riêng mình. Bố mẹ bảo Bon sao không ăn cơm mà chỉ ăn cà rốt thế kia. Thế là, Bon giơ tay ra nói với bố mẹ “phải theo thứ tự”, là thứ tự ăn cà rốt, uống canh này rồi mới tới cơm. Và có vẻ cu cậu tuân thủ khá đúng mọi quy tắc mình nói với bố mẹ. Nhưng nhiều khi cái trò cứ “theo thứ tự” này cũng khiến bố mẹ điên đầu vì ăn uống chểnh mảng, hay đòi ăn cái này cái kia. Tùy từng trường hợp mình sẽ cho phép và không cho phép.

Chuyện hôm ấy, mẹ làm món mỳ Ý cho Bon, đang ăn nhưng Bon thấy có đĩa dưa hấu mẹ gọt sẵn để trên bàn. Bon nói con muốn ăn dưa hấu. Mình biết là với thái độ này nếu mẹ bảo không được ăn thì kiểu gì cũng lại khóc và ăn vạ. Lần này mình sai lầm vì đã chưng đĩa dưa hấu ra trong bữa ăn rồi.

Thế là mình để mấy miếng nhỏ vào đĩa riêng cho Bon, nhưng trước khi để mình nhìn Bon rất nghiêm túc. “Con thích ăn dưa hấu, con có thể ăn, nhưng mình vẫn phải ăn mỳ nữa nhé. Con có giữ lời hứa không? Phải có trách nhiệm với lời hứa nhé. Ăn dưa xong sẽ ăn mỳ tiếp”. Thế là Bon gật đầu hứa. Ăn hết vài miếng dưa đó con lại tiếp tục ăn mỳ và luôn miệng nói “theo thứ tự dưa hấu rồi đến mỳ”.

Mình nghĩ trao cho trẻ niềm tin cũng là một việc làm vô cùng quan trọng bên cạnh việc xây cho trẻ tinh thần chịu trách nhiệm với hành động của bản thân. Mình tin Bon sẽ giữ lời hứa, tin vào điều con nói. Niềm tin ấy cũng đã trải qua vài thử thách trước đó, là những lần con giữ lời hứa thì mẹ cũng giữ lời hứa với con, con phá lời hứa thì mẹ cũng không đáp ứng điều con mong muốn. Muốn con tin tưởng trước hết ba mẹ phải xây dựng được niềm tin với con, tin vào con trước đã, chính là điều mình học hỏi được ở câu chuyện này với Bon.

Chính vì tin Bon nên mình cảm nhận được niềm vui con tự đẩy xe ở siêu thị rồi tự biết cất xe vào đúng chỗ mà không cần mẹ nhắc sau vài ngày chiều ý con cho con tự đẩy xe và nghịch xe cũng tốn cả 1 tiếng cho buổi đi chợ. Nếu không tin con có thể làm được, không chịu khó tốn thời gian, không chịu bỏ ngoài tai lời nói chiều con quá, mà cứ tự mình làm thay con hoặc không cho con làm chắc mình sẽ không cảm nhận được sự trưởng thành của con, cho dù là rất nhỏ.

2. Dạy con quy tắc để con phán đoán và tự do hành động

Hơn 1 tháng nay khi đi học về Bon đều tự mình muốn đi bộ trên đường chứ không thích ngồi lên xe đạp nữa. Trước khi cho Bon tự đi mình dặn Bon chỉ được đi vào mép đường bên nào, ra ngoài đường cái có ô tô chỉ được đi vào trong vạch xanh cho người đi bộ…Và trong quá trình đi mình luôn nhắc Bon phải đi như nào, chú ý xe ô tô, khi đèn xanh mới được sang đường, đèn đỏ thì dừng lại. Và con đã hiểu và làm theo rất tốt với điều mẹ nói.

Khi Bon tầm 1 tuổi 8 tháng, lúc đứng trên sân ga chờ tàu điện bố Bon luôn chỉ vào vạch vàng và dạy Bon không được đi ra khỏi vạch vàng sẽ rất nguy hiểm. Nếu con giữ lời hứa con sẽ được đứng xuống để ngó tàu điện tới. Và giờ con là người nhắc cả nhà không được đứng ra ngoài vạch vàng.

Thực ra với con trẻ, trẻ rất cần được người lớn cho chúng một mốc rõ ràng, một hình ảnh trực quan dễ hiểu để trẻ hiểu đâu là phạm vi được phép và không đươc phép, từ đó trẻ sẽ có sự phán đoán và hành động trong phạm vi ấy. Khi cho Bon tập đi bộ mà không cần dắt tay mẹ, mình cũng đã rất mạo hiểm nhưng vì đường phố Nhật an toàn nên mình mới có cơ sở để dạy Bon làm điều đó chứ với đường phố VN thì chắc phải vài tuổi nữa. Bố Bon hay mắng là mẹ chiều con, nhưng mình nghĩ nuôi con cũng là một “thử thách tinh thần” của người mẹ, đó là có dám để con rời xa vòng tay mẹ và tự lập hay không.

3. Tinh thần trách nhiệm

Nói về tinh thần trách nhiệm có lẽ vẫn còn hơi sớm với độ tuổi của Bon thì phải. Nhưng không có nghĩa là không có. Bon thích ô tô lắm, nên đi chơi đâu cũng phải kè kè cầm cái ô tô đi theo, kể cả đi du lịch xa. Thế mà cu cậu chưa để rơi bao giờ. Mỗi khi Bon thích cầm một món đồ gì đi mình luôn nói với con rằng con phải tự mình chịu trách nhiệm với đồ đó nhé, nếu làm rơi hay mất thì mẹ không mua lại cái khác cho đâu. Ngay cả đồ balo nếu con muốn mang đi mà không tự đeo thì vứt đó chứ ba mẹ không mang giùm đâu nha. Bon hiểu rằng sự tôn trọng của ba mẹ luôn có cái giá của nó, đó là con sẽ được làm theo điều con muốn, nhưng hãy tự chịu trách nhiệm với việc mình làm.

4. Mình có mắng con không ?

Có chứ. Nhưng mình mắng, hay quát với con chỉ trong những trường hợp liên quan đến nguy hiểm tính mạng hay gây hậu quả rất xấu đến người khác. Ví dụ như với việc Bon lần mò đòi nghịch ổ điện, hay bước ra khỏi lằn ranh an toàn trên sân ga chờ tàu, hay chạy ra đường mà không nhìn xe cộ, hay đi ra khỏi vạch dành cho người đi bộ trên đường.

Mỗi lần ấy mình đều nhìn Bon với ánh mắt giận dữ và nghiêm túc, mắng rồi nói rõ không được làm những điều ấy. Vì thế Bon hiểu rất rõ là khi nào mẹ có thái độ quát cu cậu như vậy nghĩa là cu cậu vừa làm một việc không được phép rồi. Thói quen này mình duy trì từ khi Bon được khoảng 1 tuổi rưỡi đến giờ. Nên chỉ cần mẹ cấm không làm gì là Bon hiểu rất nhanh và không bao giờ lặp lại.

Nếu như ba mẹ muốn cảnh cáo con mà cứ đứng từ xa quát vọng vào, hay liên tục nói không được không được, sẽ chỉ khiến trẻ “nhờn” mà không hiểu được vì sao mình không được làm như thế.

Mục tiêu đường dài của mình với Bon là làm sao để con làm sao để con được ba mẹ tôn trọng và thừa nhận suy nghĩ của mình, có thể hiểu và tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình khi lớn lên. Đây chỉ là những câu chuyện nho nhỏ hàng ngày mà chắc ai làm mẹ cũng đều đối mặt với nó. Với mình, mình thấy những câu chuyện vụn vặt này giống như từng viên gạch, viên gạch của sự tôn trọng và tinh thần trách nhiệm với cuộc đời mà mình tích góp được hàng ngày, để sau này Bon có thể xây cho riêng mình một ngôi nhà theo ý con thích.

Chính Bon là người đã dạy cho mình cách áp dụng những điều đọc được từ sách ứng dụng như thế nào trong thực tế. Mỗi đứa trẻ là một thế giới riêng của ba mẹ. Những điều mình viết ở trên chỉ đúng với Bon nhà mình mà chưa chắc đã đúng với các bé khác. Nhưng hi vọng nó có thể là một ví dụ để cha mẹ nào chưa đủ dũng khí trao cho con quyền tự quyết, thì hãy thử một lần xem sao.

VỀ TÁC GIẢ AKI NGUYỄN

Aki Nguyễn tên thật là Nguyễn Thị Thu (sinh năm 1986). Tốt nghiệp tiến sĩ khoa Môi trường, tại đại học Tsukuba, Nhật Bản.

bài viết dành cho bạn

CẢM NHẬN TỪ ĐỘC GIẢ

Maiphuong Tran
Maiphuong Tran
Read More
Follow đọc bài của chị mấy năm rồi thấy có những điều giản dị mà thấm vô cùng. Hành trình đồng hành cùng con của cha mẹ luôn là hành trình không có điểm kết, thời gian bên con có thể không nhiều trong ngày nhưng nhất định phải chất lượng từng phút, đó có thể là cùng con dọn dẹp, gấp đồ, cùng đọc sách, nói về một ngày ở trường của con...Em cảm ơn những câu chuyện thường nhật của chị và Bon đã là ví dụ thực tế cho những chia sẻ của chị.
Trịnh Minh Tuấn
Trịnh Minh Tuấn
Read More
Mình nhận được sách tặng của tác giả từ buổi chiều, tối hôm đó đọc hết 1/2 và nghĩ bụng không thể không review tựa sách này. Tối hôm sau dự định đọc hết để viết giới thiệu thì thấy vợ đang say sưa đọc bên bàn học cùng con gái. Sang hôm sau, thấy phòng ngủ, phòng khách và phòng bếp... thay đổi. Như một phép màu.
Ngô Hương Thảo
Ngô Hương Thảo
Read More
Đã có lúc mình nghĩ rằng, thôi, giới thiệu sách nuôi dạy con như thế là nhiều rồi, thêm nữa có khi các bố mẹ bị rối loạn, tẩu hỏa nhập ma, rồi chẳng biết đường nào mà dạy con. Nhưng sau những vụ ồn ào xảy ra xung quanh con trẻ, mình mới thấy, việc nuôi dạy con của đa số các phụ huynh bây giờ, trong đó có cả mình, còn nhiều vấn đề quá. Và việc đọc sách nuôi dạy con là việc nên làm, nên duy trì thường xuyên, cho đến khi con cái trưởng thành.
Nha Sach Vuong Gia
Nha Sach Vuong Gia
Read More
Buông tay con quả thực rất khó khăn, nhưng là cách tốt nhất để trẻ tìm thấy con đường riêng cho bản thân, và cha mẹ có thể sống cuộc đời mình. Như cá rô phi ngậm con trong miệng để bảo bọc rồi nhả con ra ngay khi con đủ sức sinh tồn, những người làm cha mẹ cần học cách buông tay con để con tự do khám phá và không lớn. Hãy tin rằng con cái mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, như chú linh dương non trong câu chuyện. Mỗi lần trẻ vấp ngã và tự đứng dậy, chính là một lần trẻ học cách thích nghi với cuộc đời."" trích KỶ LUẬT MỀM CỦA TRÁI TIM
Đào Yến
Đào Yến
Read More
Điều đầu tiên mà em tâm đắc trong "Kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học" là việc chị Thu đã chuẩn bị tinh thần cho phụ huynh trước khi hướng đến các con bằng việc khuyên bố mẹ hãy "Bình tĩnh, bình tâm, bình an". Điều thứ hai khiến em rất hào hứng khi đọc sách, đó là chị Thu luôn lồng ghép các quy tắc ứng xử, quy tắc học tập một cách ngắn gọn vào các bảng biểu xinh xắn để người đọc có thể biến chúng thành "slogan chỉ đường" cho bản thân và con cái.
Phương
Phương
Read More
Em yêu lối viết dung dị, gần gũi, không diệu vợi khó hiểu của chị. Thấm vào tư tưởng rất tự nhiên luôn chị ạ, em tin mong muốn của chị rằng mỗi gia đình trên tủ sách có từng cuốn chị đã viết ra, ắt sẽ tìm được cách hóa giải khó khăn trên hành trình đồng hành cùng con.
Phương Anh
Phương Anh
Read More
Mỗi cuốn sách của chị Thu lại có sự chiêm nghiệm những bài học của chính chị, đi gần hơn đến nhu cầu sâu bên trong trẻ, kết nối với trẻ hơn, nên càng đọc những cuốn của chị, mình càng thấy “ngòi bút” của chị không chỉ gần gũi mà “sắc hơn”. ...
Hiển Trần
Hiển Trần
Read More
May mắn là 1 trong số 100 độc giả đầu tiên cầm trên tay quyển cẩm nang KỸ NĂNG TỰ HỌC CHO TRẺ TIỂU HỌC của tác giả Aki Nguyễn. Cuốn sách này vô cùng cuốn hút, ý nghĩa. Ba mẹ thực sự nên có 1 cuốn trên tủ sách gối đầu giường nhà mình. Hành trình nuôi dạy con không có chỗ cho sự nhàn hạ. Những gì cha mẹ nỗ lực trong việc nuôi dạy con hôm nay, chính là những dấu chân in lại trên con đường bùn. Nỗ lực càng nhiều, thành quả ta nhận lại càng lớn.
Hoàng Hạnh
Hoàng Hạnh
Read More
Một cuốn sách không chỉ hướng dẫn kỹ năng tự học cho trẻ tiểu học mà còn hướng dẫn cách ứng xử của ba mẹ khi con bắt đầu vào giai đoạn tiểu học. Cuốn sách này khá hay, mình theo dõi tác giả chia sẻ từ lúc viết bài cho đến đợi cô ấy xuất bản, mình đặt mua liền để có được chữ ký của tác giả, khi cầm được nó đọc nội dung đúng cuốn mình cần.
Dương Phương Anh
Dương Phương Anh
Read More
Khép lại cuốn sách hay luôn làm mình tiếc nuối như tạm chia tay một người bạn! Kỉ luật mềm trong gia đình của chị Nguyen Thi Thu với những quy tắc, cách ứng xử trong từng tình huống cụ thể rất gần gũi với mình. Mình như thấy bản thân trong từng tình huống ấy. Có rất nhiều điều mình tâm đắc nhưng có lẽ những câu “Hãy yêu thương con vô điều kiện và sống thật tốt cuộc đời của chính mình “ và câu “Tài năng là thứ đem đến cho con thành công, nhưng đạo đức mới là thứ đem đến cho con hạnh phúc, khiến mình ấn tượng nhất.
Độc giả
Độc giả
Read More
Nhắc đến Nguyễn Thị Thu là nhắc đến những kỷ luật, những quy tắc cụ thể cho từng hoàn cảnh, từng tình huống rõ ràng và xuyên suốt. Một điều mình yêu thích các tác phẩm của chị nữa là ngoài cung cấp kiến thức, chị lồng ghép những ví dụ rất cụ thể mà cậu bé Bon_con trai của chị đã trải qua và cách xử lý từng tình huống của chị, từ đó mình hiểu sâu hơn về kiến thức mà chị đã đưa ra. Điển hình là cách chị làm gương cho con, cách chị nói chuyện và tôn trọng con từ đó cu cậu ứng xử rất tốt với Ba, Mẹ và bạn bè.
Độc giả
Độc giả
Read More
Cảm nhận của em về cuốn "Kỷ luật mềm trong gia đình" là nó như 1 cuốn cẩm nang chứa tất tần tật những điều cần lưu ý trong quá trình nuôi dạy con khi con còn nhỏ. Những điều chị chia sẻ xuyên suốt cuốn sách và đặc biệt là phần đầu như đang hướng dẫn các bố mẹ thực hành chánh niệm, thiền trong tỉnh thức vậy. Việc chú tâm vào các hoạt động cùng con, việc hướng dẫn bố mẹ lấy lại được bình an, nhắc nhở bố mẹ sống thật tốt cuộc đời của mình. Đây chính là để tạo dựng khởi đầu an lạc, hạnh phúc cho cuộc đời con. Cảm giác thật yên bình khi đọc lướt qua những trang sách. Từng đoạn bố trí mạch lạc, khoa học khiến em cứ đọc hết trang này rồi qua trang khác như trong 1 nhịp thở vậy á chị (kiểu k muốn ngừng)
Độc giả
Độc giả
Read More
Tớ đọc rất nhiều sách nuôi dạy con của các tác giả đến từ nhiều nền văn hoá khác nhau trong 7 năm qua từ khi sinh bé thứ nhất. Sách của cậu viết bởi người Việt cho người Việt nên rất gần gũi, có sự hiểu biết sâu sắc về văn hoá xã hội VN để từ đó đưa ra các giải pháp gợi ý.
Độc giả
Độc giả
Read More
Là một trong những cuốn sách hay nhất về nuôi dạy con mà mình có, và cũng là cuốn mình đọc hết từ đầu đến cuối. Không lý thuyết, giáo điều hay chung chung như những cuốn sách khác ,"kỷ luật mềm trong gia đình" thật sự là một cuốn sách dạy thực hành, chính xác là cầm tay chỉ việc, làm như thế nào với hành động và cảm xúc của trẻ,làm thế nào rèn nề nếp cho trẻ, từng hoàn cảnh được tác giả miêu tả chi tiết, giải thích rất cụ thể và tỉ mỉ, nó rất chân thực và gần gũi,đến ngay cả con ăn vạ phải như nào, nói ra sao, đều được lưu tâm trong cuốn sách này.
Vũ Lâm
Vũ Lâm
Read More
7 điều tâm đắc từ “Kỉ luật mềm của trái tim”trái 1. Gia đình là nơi dạy trẻ về cảm xúc, còn trường học là nơi dạy trẻ kiến thức. 2. Cảm xúc đi trước, kiến thức theo sau nên gia đình luôn đóng vai trò quan trọng nhất đối với trẻ đặc biệt là những năm tháng đầu đời. 3. Thật khó để bố mẹ dạy con những phẩm chất mà bố mẹ không có, nếu không là gương cho thì con cái cũng sẽ không học theo được. Sẽ rất khó dạy con biết làm việc nhà hay tính ngăn nắp gọn gàng khi con không được chính mắt thấy bố mẹ cũng gọn gàng và ngôi nhà mình ở luôn ngăn nắp. ...
Độc giả
Read More
...Ngẫm nghĩ, và rồi mình từ bỏ ý định, quyết tâm tự thay đổi bản thân để học cách làm người Mẹ Hạnh Phúc (Người mẹ hạnh phúc chứ không phải là một người mẹ Hoàn Hảo). Hôm nay đọc tới những trang sách này, mình lại thấy lại những tư tưởng ấy. Mình mỉm cười, cảm thấy từng dòng chữ chạm vào trái tim mình. Từng dòng chữ, từng ý, từng tư tưởng, lạ mà thân quen...làm mình càng thêm tự tin, làm mình càng thêm cố gắng, tự nhắc nhở bản thân những điều nhiều khi quên mất chưa làm được: ...
Tran Thi Minh Trang
Tran Thi Minh Trang
Read More
“Chúng ta không bao giờ thay đổi được quá khứ, nhưng có thể thay đổi tương lai, bắt đầu từ hôm nay khi bạn đọc quyển sách cuốn sách này. Hãy mở ra đọc lại nó bất cứ khi nào bạn đang gặp khó khăn, bạn nhé”…. Những lời em viết trên từng trang sách, mình cảm nhận thật rõ từng gửi gắm, tâm huyết của một người Mẹ, một người làm giáo dục chân chính…để các con được lớn trọn vẹn và những người làm cha mẹ một cách bình tĩnh, bình tâm và bình an!
Previous
Next

SỰ KIỆN AKI NGUYỄN

NHỮNG ĐẦU SÁCH DÀNH CHO BẠN